7
Hệ thống nói lời thoại của tôi quá sến súa.
Tôi chậc lưỡi: "Có sến bằng lời thoại của mấy tên bi/ến th/ái bệ/nh kiều trong sách không?"
Hệ thống lắc đầu lia lịa.
Sau khi c/ứu được Cố Thời Diễn một cách dễ dàng, tôi đã biết được nguyên do sự việc.
Hóa ra là đám con cháu thế gia này vì tranh giành sự sủng ái, nhìn không vừa mắt việc Cố Thời Diễn lúc nào cũng nổi trội hơn. Chúng liền tìm một cái cớ.
Nhà họ Cố có bảy đứa con, năm đứa là cùng cha khác mẹ. Nhưng chỉ cần bước vào cái sân này, tất cả đều phải gọi mẹ của người anh cả kia là mẹ.
Nhưng riêng Cố Thời Diễn thì không.
Thế là, tên anh cả đó cầm đầu, kéo theo mấy đứa em phía dưới tập thể "dạy dỗ" hắn.
Không cho hắn ngồi vào bàn ăn cơm, đi học về làm xong việc còn bị đ/á/nh đ/ập dã man.
Lúc này Cố Thời Diễn vừa mới trở về nhà họ Cố, cha hắn không mấy coi trọng hắn nên cũng nhắm mắt làm ngơ. Chỉ dặn dò: "Đừng để nó ch*t là được."
Nực cười làm sao.
Mở cửa ra là một thế gia trăm năm vạn người kính ngưỡng, đóng cửa lại, là một lũ hủ bại phong kiến cũ kỹ.
"Không ngờ trông cậu hào nhoáng thế này mà cảnh ngộ lúc nhỏ cũng chẳng khác tôi là bao nhỉ!"
Tôi tiện tay m/ua một túi quýt, ném một quả cho Cố Thời Diễn.
Cái mặt thằng chả đen như nhọ nồi, hóa ra từ nhỏ đã là một tên mặt liệt rồi.
"Rốt cuộc anh là ai? Tôi không cần đồ của anh."
Nhớ đến việc hắn cực kỳ kỳ thị đồng tính sau này, tôi buột miệng nói: "Là vợ cậu."
Cố Thời Diễn nhỏ dừng bước, sắc mặt trầm xuống rồi lại trầm xuống, cuối cùng lộ ra một biểu cảm khó tả. Như thể vừa mới ăn phải phân vậy.
Tôi thật sự không nhịn được cười, ôm bụng, cúi người cười nắc nẻ.
Sớm biết hắn gh/ét đồng tính đến thế, kiếp trước tôi đã sớm làm hắn gh/ê t/ởm như vậy rồi. Dù sao thì, tôi xưa nay vốn chẳng cần liêm sỉ, vì đạt được mục đích mà không từ th/ủ đo/ạn.
Đợi đến khi cười đ/au cả bụng, tôi lại cúi người ghé sát tai hắn.
"Chồng ơi~ có thích vợ tương lai của mình không? Chồng ơi, nói gì đi chứ chồng ơi!"
"..."
Lần này tôi đã thành công làm Cố Thời Diễn nhỏ buồn nôn đến phát khiếp.
8
Cố Thời Diễn mười tuổi khá thấp, tôi hiện tại cao hơn hắn vài cái đầu.
Nhớ đến kiếp trước lúc nào cũng thua thiệt về chiều cao, khi đ/á/nh nhau còn bị Cố Thời Diễn ép vào góc tường ấn đầu đầy uất ức... Tôi nhất định phải trả được mối th/ù này!
Sau khi "mời" được Cố Thời Diễn về nhà, tôi thay cho hắn một bộ quần áo mới.
Hệ thống đúng là "cha nuôi" hào phóng của tôi, trực tiếp tặng cho tôi một căn biệt thự ở phía bắc Giang Thành.
Lúc này tôi mười bốn tuổi, đang bị đưa ra nước ngoài để tu nghiệp khắp nơi. Thế nên không cần lo lắng việc đụng mặt chính mình.
Theo nguyên tác, nữ chính lớn lên ở đại viện bên cạnh sau khi c/ứu hắn về nhà cũng đã thay cho hắn một bộ quần áo sạch sẽ, mời hắn ăn một bữa thật ngon. Sau đó dùng sự c/ứu rỗi kiểu đi theo bảo vệ để cảm hóa hắn suốt nửa năm, rồi mới ra nước ngoài du học.
Từ đó, nữ chính trở thành ánh trăng sáng trong lòng Cố Thời Diễn, là chỗ dựa tinh thần để hắn từng bước leo lên đỉnh cao quyền lực. Tôi chỉ cần bắt chước theo là được.
Nhưng lúc ép hắn thay quần áo, những vết s/ẹo trên người đứa nhỏ này thực sự khiến người ta rùng mình. Vết thương mới chồng chéo lên s/ẹo cũ... phủ kín cả tấm lưng.
Tôi luôn tưởng rằng, những thứ này là do hắn lớn lên mới có. Không ngờ từ nhỏ đã bị như thế này rồi.
"Đồ bi/ến th/ái."
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm vào lưng mình, Cố Thời Diễn mặt đầy kh/inh bỉ khoác quần áo vào, che đi những vết thương chằng chịt.
Tôi sững sờ, nhất thời quên cả cãi lại.
9
Tối hôm đó, tôi trổ tài làm một bàn đại tiệc.
Cố Thời Diễn đã ba năm rảnh rỗi không được ngồi vào bàn ăn tử tế, lần nào cũng bưng bát cơm rồi ngồi xổm cạnh chuồng chó mà ăn.
Sau khi "mời" cậu nhóc lên bàn, tôi cười hi hí trêu chọc: "Vợ tương lai của cậu đối xử với cậu tốt không hả?"
Cậu nhóc mím môi không nói lời nào.
Đúng là đồ cứng đầu như lừa vậy.
Mấy ngày sau đó, tôi đều bám theo sau Cố Thời Diễn để bảo vệ cậu ta. Đám nhóc trong đại viện nhà họ Cố ban đầu còn muốn so đo với tôi một phen. Chúng tìm một đám đàn em, tay cầm gậy gộc, d/ao găm, đủ loại vũ khí.
Tôi chẳng buồn động tay chân, trực tiếp đưa ra đoạn video chúng b/ắt n/ạt Cố Thời Diễn, rồi nở một nụ cười thân thiện: "Mấy đứa đoán xem nếu anh tung cái này lên mạng, gửi đến tận tay cấp trên của bố các em... thì chuyện gì sẽ xảy ra nhỉ?"
Mấy đứa nhóc khác có thể không hiểu, nhưng đại thiếu gia nhà họ Cố thì rất hiểu chuyện. Thấy cách ăn mặc cao sang của tôi, hắn biết ngay thân thế tôi không tầm thường. Thế là hắn nghiến răng xin lỗi, hứa với tôi sẽ không b/ắt n/ạt Cố Thời Diễn nữa.
Tôi vui vẻ thưởng cho hắn hai viên kẹo, nhắc hắn nhớ lời mà làm. Chuyện này lại làm Cố Thời Diễn không vui.
Trên đường dẫn cậu ta về biệt thự, Cố Thời Diễn trưng ra khuôn mặt mâu thuẫn đến mức hơi vặn vẹo, quay đi chỗ khác rồi khẽ kéo vạt áo tôi.
Tôi: "?"
Cố Thời Diễn cắn môi, khó khăn mở lời: "Vợ... tương lai, kẹo của em... đâu?"