Chàng thay lòng ta phải đổi dạ

Chương 3.

25/01/2025 22:10

Sân viện của Diệu Nương ở ngay cạnh sát viện của ta.

Mái nhà của nàng ta được phủ bằng ngói tráng men và đèn lồng treo khắp nơi.

Tống Vân Kiệt sẽ đến vì bất cứ điều gì mà nàng ta muốn.

Hắn ta sẽ chấp nhận mọi thứ chỉ cần nàng ta thích.

Tiếng cười lớn của nàng ta thường xuyên qua cả gian nhà và truyền đến tận phía ta.

Điều đó khiến ta không thể nghỉ ngơi và đã bị rụng rất nhiều tóc.

Ta đóng hết cửa phòng, chùm chăn để bịt tai lại.

Ta chợt nhớ đến nương ta.

Ngày ta còn nhỏ, khi mà nương ta chưa sinh đệ đệ, mặc dù cuộc sống của chúng ta có chút khó khăn, mỗi đêm đến, chỉ cần nương ôm ta vào lòng, ta vẫn có thể yên tâm ngủ thật ngon.

Ta mong nương có thể ôm ta lần nữa.

Ta do dự rất lâu và quyết định viết một lá thư nói với nương rằng ta muốn về nhà.

Ngày mà ta nhận được thư hồi âm cũng trùng hợp là ngày sinh thần của ta.

Ta mở phong thư một cách mong đợi và lặng lẽ đọc nó dưới ánh đèn vàng ấm áp, khoé miệng đang giương lên của ta từ tự hạ xuống.

Nương của ta muốn ta hiểu chuyện hơn.

Bà ấy nói rằng ta đang phục vụ cho Tống Vân Kiệt rất tốt, không nên bướng bỉnh làm theo ý mình, bà ấy không thể để ta quay về được.

Bà ấy bảo ta không cần phải buồn phiền.

Những ngày tháng khó khăn sẽ trôi qua rất nhanh, chỉ trong chớp mắt mà thôi.

Bà ấy đã quên nói rằng bà ấy nhớ ta, quên dặn ta hãy chăm sóc bản thân thật tốt, quên chúc mừng sinh thần của ta.

Nương, người không biết, con thật sự đ/au quá.

Thật khó khăn để giả vờ như không có chuyện gì sảy ra và duy trì cuộc sống thật tốt.

Ta chợt nghe thấy, Diệu Nương lại khoe khoang với ta:

“Chiếc kẹp tóc này thật đẹp!”

“Tống Vân Kiệt, hôm nay cũng không phải sinh thần của ta, chàng lại tặng quà cho ta. Chàng đúng là tốt với ta quá!”

Ta đoán được rằng phía bên kia của bức tường có lẽ nàng ta đang lắc lắc cánh tay của Tống Vân Kiệt và hành động một cách quyến rũ.

Ta gắp sợi mì trường thọ trong bát và nhét một ngụm lớn vào miệng, sau đó cười lớn một cách cường điệu:

“Ngon thật đấy! Lưu Nguyệt, thức ăn mà ngươi nấu thật ngon!”

“Đôi giày mà nương thêu cho ta cũng thật đẹp!”

Ta nghĩ, nếu có ai đó muốn nghe ta khóc, ta sẽ cười thật lớn.

Lưu Nguyệt, đừng nhìn ta với ánh mắt thương tiếc như vậy.

Những cây đào trong sân bị gió thổi xào xạc, từng cánh hoa rơi rụng xuống.

Ta nói với Lưu Nguyệt: “Mau nhìn kìa, hẳn là nó đang khóc đấy”

Tống Vân Kiệt đã trồng một vườn đào nhỏ cho Diệu Nương, nó được c/ắt tỉa một cách gọn gàng và tinh tế.

So với vườn đào ấy, những cây đào của ta nhìn như một đứa trẻ hoang dã.

Những cây ấy có thể c/ắt tỉa hay uốn nắn tuỳ ý của mình.

Tống Vân Kiệt từng muốn mời người tới nắn thân cây theo ý của ta.

Ta đã ngăn hắn lại và m/ắng hắn.

Một người sinh ra phải chịu rất nhiều ràng buộc, đã là một cái cây, hãy để nó được tự do.

Tống Vân Kiệt từng bị m/ắng chỉ vì một vài cây đào nhỏ, vì vậy hắn ta không thích nó.

Hắn ta luôn thầm nói khi mà không có tôi: “Thật x/ấu xí”

Cây đào nhỏ, ngươi thật ng/u ngốc.

Hắn ta không thích ngươi, còn ngươi lại cứ nhung nhớ hắn ta.

Ta hi vọng ngươi sẽ không bao giờ phải biết sự thật.

Hắn ta có cả một vườn đào khác.

Hắn ta chẳng hề cần ngươi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
3 Shipper Kinh Dị Chương 8
7 10 năm vây hãm Chương 10
12 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu cướp được lì xì lớn nhất, ép cha mẹ tôi rời khỏi bàn tiệc chính

Chương 8
Trước đám cưới nửa tháng, tôi đưa bố mẹ đến nhà bạn trai Chu Lâm Xuyên dùng bữa. Vốn dĩ đã thỏa thuận, bữa cơm này là dịp để hai bên gia đình ngồi lại lần cuối, chốt quy trình hôn lễ và vị trí ngồi tại bàn chính. Không ngờ Lâm Nguyên, bạn nối khố của Chu Lâm Xuyên, cũng có mặt. Mẹ Chu đề nghị chơi một trò chơi nhỏ trên bàn ăn: người có vận may tốt nhất khi giành hồng bao sẽ có quyền yêu cầu người có vận may tệ nhất thực hiện một yêu cầu nhỏ. Tôi là người xui xẻo nhất, còn Chu Lâm Xuyên lại là người may mắn nhất. Mọi người đồng thanh thúc giục anh đưa ra yêu cầu. Lâm Nguyên cười nửa đùa nửa thật nói: "Anh Lâm Xuyên, để em thay anh đưa ra một yêu cầu nhé. Ngày cưới, bố mẹ em sẽ ngồi bàn chính." Tôi cứ ngỡ Chu Lâm Xuyên ít nhất sẽ nói một câu: trò chơi là trò chơi, hôn lễ không phải thứ để đem ra làm điều kiện. Thế nhưng anh chỉ cau mày nhìn tôi. "Chỉ là một chỗ ngồi thôi mà." "Bố mẹ Nguyên Nguyên vốn có quan hệ rất thân thiết với nhà chúng ta." "Hôm nay anh là người giành được vận may tốt nhất, theo luật thì em vốn dĩ nên đồng ý với anh một yêu cầu." "Đừng làm mọi người khó xử."
Sảng Văn
Tình cảm
0