Tôi không có thời gian suy nghĩ kỹ càng chuyện này, sau khi xuống xe, chúng tôi liền bắt xe của nhóm dự án đến hiện trường xử lý sự cố.

Bận rộn đến tận rạng sáng mới coi như là xong việc.

Tôi lấy điện thoại ra, mới phát hiện không biết từ lúc nào đã tắt chuông điện thoại.

Có hơn 20 cuộc gọi nhỡ, đều là của Lục Diên.

Chắc là thấy tôi vẫn chưa trả lời tin nhắn, lo lắng cho sự an toàn của tôi.

Nhìn giờ, tôi không biết Lục Diên đã nghỉ ngơi hay chưa? Nên chỉ gửi tin nhắn: “Ngủ chưa? Công việc bên này vừa xong, điện thoại em tắt âm nên không nghe thấy.”

Lục Diên lập tức gọi điện lại: “Ở đâu?”

“Vẫn còn ở hiện trường dự án.”

“Gửi định vị cho anh.”

“Hả?”

Giọng Lục Diên mang theo vẻ mệt mỏi: “Liên lạc không được với em, anh không yên tâm, đã lái xe đến rồi, bây giờ đến chỗ em.”

Từ thành phố chỗ họ ở lái xe đến đây m ấ t gần hơn 300 km, lái cũng phải hơn bốn tiếng, Lục Diên vậy mà không nói tiếng nào đã đến đây.

Tôi gửi định vị cho Lục Diên, bên kia trả lời lại cũng rất nhanh: “Còn 15 phút nữa.”

Một lúc sau, mọi người trong nhóm dự án hoàn thành công việc đi ra, vẻ mặt áy náy nói với tôi và Lý Hoài Nam: “Làm phiền hai vị phải bận rộn cùng chúng tôi đến giờ này, cơm tối cũng chưa ăn, bây giờ cùng nhau đi ăn khuya nhé.”

Lý Hoài Nam mỉm cười, nhìn về phía tôi: “Được không? Dù sao ngày mai chúng ta cũng không vội về, ngủ nướng một giấc rồi có thể đi dạo ở đây.”

“Tôi không đi đâu.” Tôi nắm c h ặ t điện thoại: “Chồng tôi lát nữa đến đón tôi.”

Vừa dứt lời, xe của Lục Diên đã đến.

Lục Diên bước ra từ trong xe, trên người hắn vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng lúc sáng đưa tôi đến ga tàu cao tốc, trên mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi không giấu được.

Sau khi chào hỏi mọi người, tôi và Lục Diên rời đi trước, lần này tôi không nhìn vẻ mặt của Lý Hoài Nam nữa.

Trên đường đến khách sạn, tôi nhìn Lục Diên: “Sao anh lại đột nhiên đến đây?”

“Lo lắng cho em.”

“Vì em không nghe máy sao?”

“Ừ.”

Tôi cọ cọ ngón tay: “Không có lý do nào khác sao?”

Lục Diên không trả lời, mãi cho đến khi xe dừng lại ở khách sạn, Lục Diên mới quay đầu nhìn tôi.

“Có.” Lục Diên do dự một lúc mới nói: “Vì người đi công tác cùng em, là Lý Hoài Nam.”

“Man Man, anh g h e n rồi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

kịch biến diện

Chương 6
Phu quân chết trận, ta ngao du ba năm khắp thiên hạ. Khi trở về, ta mang theo một người chồng chết đi sống lại, mất trí nhớ. Đáng lẽ đây phải là chuyện tốt lành. Thế nhưng, bá ca Yên Trưng lại giận dữ đến mặt mày biến sắc tìm đến ta. Bất chấp lễ giáo nam nữ, hắn nắm chặt cổ tay ta: "Chị dâu, ngươi tìm đâu ra thứ đồ giả mạo này?!" Ta khinh khỉnh cười nhạt: "Bá ca, ta là vợ của phu quân, thấu hiểu từng ly từng tí trên người hắn. Lẽ nào ta lại nhận nhầm chồng mình?" Yên Trưng sắc mặt kịch biến: "Hắn tuyệt đối không thể là thật!" Về sau, Yên Trưng chỉ có thể đứng nhìn ta cùng người chồng giả mạo ân ái đắm đuối. Khi hắn muốn phát điên, liền cởi bỏ mặt nạ giả tạo nói ra sự thật: "Ta mới chính là phu quân của ngươi, hắn là đồ giả!" Ta mỉm cười yêu kiều, khẽ thì thào bên tai hắn bằng giọng thánh thót: "Ngươi có thể giả chết đổi mặt, chỉ để tư thông cùng chị dâu. Vậy tại sao ta không thể tìm người đổi mặt thành hình dáng của ngươi?"
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0