Không kìm được, tôi khóc thét lên hai tiếng, một giọng nam lạnh lùng vang lên bên cạnh.

"Thưa ngài, ngài có ổn không?"

Vừa nức nở vừa quay đầu lại, dụi mắt, gạt đi làn sương nước mờ ảo, mới nhìn rõ người trước mặt.

Cũng là một nhân viên phục vụ, khá đẹp trai.

Không giống Lận Dương đẹp kiểu sắc bén lộ liễu, đẹp trai một cách đầy xâm lấn, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Cậu trai này thuộc loại như núi non hùng vĩ hay biển sâu tối tăm, không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, nhìn lâu rồi không rời mắt được.

Ánh mắt lướt qua đường hàm gọn gàng của cậu ấy, dừng lại ở tấm thẻ tên trên ngựk.

Diêm Tư.

Hai chữ hơi quen thuộc.

Cậu ấy nhận ra tôi, khẽ gật đầu: "Cậu Ân."

Dừng lại một chút, trong mắt tự nhiên tránh đi vết nước mắt trên mặt tôi.

"Ngài có cần tôi liên hệ người đến đón ngài không?"

Không nịnh nọt, cũng không lạnh nhạt.

Trong số nhân viên phục vụ, người không tự ti cũng không kiêu ngạo như thế này, khá nổi bật.

Tôi nhìn chằm chằm vào tấm thẻ tên của cậu ấy, cố nhớ xem là ai.

Chắc chắn đã gặp ở đâu đó.......

Tôi bước tới gần, quan sát kỹ lưỡng một lượt, đi thẳng vào vấn đề: "Có phải tôi đã gặp cậu ở đâu......"

Lời chưa dứt, vai bỗng bị giữ ch/ặt.

"Ân Lộ."

Giây tiếp theo, bàn tay trên vai siết mạnh, tôi không kịp trở tay, loạng choạng ngã vào một vòng tay nồng ấm.

Mùi hương cay nồng quen thuộc ùa vào mặt.

Khó nhọc ngẩng đầu lên, ánh mắt leo lên yết hầu người đàn ông, cằm..................

"Lận Dương?"

Tôi sững sờ.

Đáng ra lúc này anh ấy phải ở trên lầu mây mưa với thụ chính chứ? Sao lại ở đây?

Lẽ nào, chỉ trong chốc lát, đã kết thúc rồi?

..................Trời má, hiệu quả thật đấy!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thực tập sinh cũ trả thù, cướp hôn thê của tôi

Chương 8
Trước khi đi ngủ, tôi lướt một diễn đàn nọ và thấy một câu hỏi đang hot: Làm thế nào để trả thù người sếp mà bạn ghét ở nơi làm việc? Câu trả lời ẩn danh được nhiều like nhất viết đầy vẻ ngạo mạn: 【Tôi đã cướp mất vợ chưa cưới của hắn! Ai bảo lúc nào ở công ty hắn cũng tỏ ra vẻ mặt liêm chính vô tư làm gì!】 【Tôi chỉ cần giả vờ bị hạ đường huyết, kiệt sức ngã trước đầu xe khi cô ấy đến đón hắn tan làm, thế là lấy được số liên lạc của cô ấy.】 【Vậy thì việc tán đổ cô ấy chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Giờ cô ấy đã mang trong mình giọt máu của tôi rồi.】 【Sau đó tôi xin nghỉ việc, nói dối là về quê thi công chức, thực ra tôi đang ở trong căn hộ cao cấp do vợ chưa cưới của hắn mua cho, ngày ngày chăm sóc cô ấy dưỡng thai.】 【Hắn vẫn còn gửi thiệp mời điện tử vào nhóm chat, bảo tháng sau kết hôn, buồn cười chết mất, hắn đâu biết rằng thẻ lương của vợ chưa cưới hắn đều nằm trong tay tôi cả rồi.】 【Tình yêu không phân biệt đến trước hay đến sau, người không được yêu mới là kẻ thứ ba.】 Phía dưới cùng của câu trả lời là một bức ảnh chụp bóng lưng người phụ nữ đang nấu ăn trong bếp. Nhưng đường thêu trên gấu áo khoác của cô ấy lại khiến tôi nhận ra ngay lập tức. Đó chính là Tô Uyển Thanh, người vợ chưa cưới mà tôi đã yêu nhau bảy năm, tháng sau là chúng tôi sẽ đi đăng ký kết hôn.
Tình cảm
0