"Không thể nào."
Vẻ mặt chàng trai thoáng vặn vẹo trong một chớp mắt, nhưng phản ứng lại rất nhanh nhạy: "Chuyện em yêu thầm anh mấy năm nay, anh đều biết hết rồi, bức ảnh dưới gối của em…"
"Đoạn Lang"
Nhắc đến bức ảnh, tôi cuối cùng không nhịn được mà nở một nụ cười châm biếm.
"Anh không thực sự nghĩ rằng, người trong bức ảnh đó là anh đấy chứ?"
"Hửm?" Hắn bật cười, dùng giọng điệu vừa trách móc vừa thân mật: "Bé cưng, đừng ngại, yêu thầm bạn trai của mình thì đâu có gì đáng x/ấu hổ. Người ở trong đó ngoài anh ra thì còn có thể là ai…"
Tôi lạnh lùng nhìn hắn, không nói gì.
Không gian chợt tĩnh lặng đến gai người.
Độ cong trên khóe miệng hắn bắt đầu trở nên cứng đờ: "Bé cưng, nói cho anh biết, người đó không phải ai khác, đúng không?"
"Nhưng người đó lại là người khác đấy, làm sao bây giờ?"
Tôi bất đắc dĩ nhún vai: "Trùng hợp làm sao, người đó lại còn là anh trai anh."
"Thực ra ngay từ ban đầu, em đã biết về trò chơi hoán đổi của hai người rồi. Đồng ý với anh, cũng chỉ là mượn cớ để tiếp cận anh trai anh mà thôi."
"…Cho nên em thực sự đã ngủ với anh trai anh?"
Hắn đờ người đứng sững mất vài giây.
Ngay sau đó, biểu cảm bắt đầu trở nên q/uỷ dị và thâm đ/ộc.
Tôi không phủ nhận.
"Người em thích là anh trai anh."
Đoạn Lang rũ mắt, không biết đang nghĩ gì.
Đột nhiên hai vai hắn r/un r/ẩy, rồi bật cười.
"Diễn xuất đỉnh thật đấy."
Hắn cười đến mức khóe mắt cũng đỏ hoe: "Anh còn đang định đợi giải quyết xong chuyện của Trúc Tâm Vũ và anh trai anh, thì sẽ mãi mãi ở bên em."
"…Anh cứ tưởng em yêu anh lắm, bé cưng à."
Tôi cau mày, cảm thấy phản ứng của hắn có chút bất thường.
"Đã vậy thì…" Hắn đột ngột thu lại nụ cười, ánh mắt nhìn sang lạnh lẽo thấu xươ/ng.
Tôi rùng mình một cái, theo bản năng quay đầu bỏ chạy.
Nào ngờ chân vừa mới nhấc lên đã bị ôm ghì lấy eo: "Sao lại phải đi?"
Hơi thở của hắn phả vào sau gáy tôi, hệt như ngọn lửa bùng ch/áy dưới lớp băng tuyết: "Tiếp tục trò chơi này không tốt sao?"
"Trò chơi của ba người, dựa vào đâu mà chỉ có anh trai anh nhận được lợi lộc, được lên giường với em."
"Anh đi/ên rồi à? Buông tôi ra!" Nhận ra ý đồ của hắn, tôi bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
Giây tiếp theo, trời đất quay cuồ/ng.
Hắn th/ô b/ạo ném mạnh tôi vào ghế xe, khóe môi mang theo nụ cười: "Một mình anh trai anh có thỏa mãn được em không?"
Rồi hắn cạy mở đôi môi tôi một cách cợt nhả, hệt như cái dáng vẻ đang nghịch ngợm một con thú cưng nhỏ: "Dù sao thì cũng cùng chung một khuôn mặt, thằng nào làm mà chẳng như nhau?"
"Chát!"
Tôi chống cự ngồi dậy, giáng cho gã một cái t/át: "Bởi vì bị loại người như anh chạm vào, tôi sẽ cảm thấy buồn nôn."
"Buồn nôn?"
Đoạn Lang sờ lên bên mặt bị t/át của mình, đưa lưỡi li/ếm đầu răng.
"Được lắm, Đoạn Cận Ngôn chạm vào thì em không chê, bị anh chạm vào thì lại thấy buồn nôn."
Hắn đột nhiên lật mạnh người tôi lại, bóp ch/ặt cổ tôi: "Anh ta đã từng làm em bằng tư thế này bao giờ chưa, hả?"
"Ông đây chưa chạm vào được cái nào, hai người lại chơi đùa với nhau vui vẻ lắm đúng không."
"Đúng vậy." Tôi cũng bị chọc cho đi/ên tiết, ngoảnh đầu lại nhìn gã đầy kh/inh miệt: "Chỉ cần là Đoạn Cận Ngôn, làm kiểu gì tôi cũng sướng được hết."
"Mẹ kiếp." Sắc mặt Đoạn Lang âm trầm đến tột độ: "Mẹ nó em đúng là cái đồ thiếu…"
Giây tiếp theo, đồng tử của gã bỗng nhiên giãn to ra.
Sau đó mềm nhũn ngã gục xuống.
"Xin lỗi." Đoạn Cận Ngôn ở phía sau thu lại chiếc dùi cui điện, vẫn mang dáng vẻ tinh anh nho nhã ấy: "Anh đến muộn."
Tôi đen mặt đẩy Đoạn Lang ra, đang định đứng dậy, trong lòng bàn tay bỗng rơi xuống một giọt nước.
"…Đồ l/ừa đ/ảo."
Trong giọng nói khô khốc kìm nén sự oán h/ận và không cam lòng mãnh liệt.
Chàng trai giãy giụa, cố gắng dùng chút sức lực cuối cùng để nắm lấy tay tôi.
Sau khi bị tôi né tránh, rốt cuộc hắn cũng mang theo vẻ mặt đầy oán h/ận, chìm sâu vào cơn hôn mê.