Cậu Ấy Thật Đáng Thương

Chương 6

10/06/2026 01:59

Đêm hôm ấy, tôi đã gặp phải một cơn á/c mộng.

Đó là lần đầu tiên tôi mơ thấy Quý Di Tinh, tôi thấy đứa trẻ ấy đứng trơ trọi trước linh đài.

Khi tôi bước đến trước mặt muốn dắt cậu ấy đi, cậu ấy vừa khóc thảm thiết vừa lùi dần về phía sau.

Giọng nói của cậu ấy mang một vẻ bi ai tuyệt vọng đến cùng cực, nói: "Cháu c/ầu x/in chú, đừng đối xử với cháu như thế."

Rồi sau đó, cậu ấy quay người lao đầu tông mạnh vào linh đài, m/áu tươi b/ắn tung tóe lên mặt tôi, nóng hổi đến mức khiến tôi gi/ật mình bừng tỉnh.

Tôi bật người ngồi dậy, trời đã sáng rõ, bên ngoài vang lên tiếng bước chân.

Tôi gọi chú Liễu vào phòng: "Có chuyện gì thế ạ? Bên ngoài sao ồn ào vậy chú?"

Chú Liễu đáp: "Cậu Quý bị b/ệnh rồi, tôi vừa gọi bác sĩ đến khám xem sao."

Ông mang quần áo đặt cạnh giường cho tôi, tôi vừa nhỏm dậy vừa hỏi: "Thằng bé bị làm sao thế chú?"

"Bác sĩ Hàn bảo cậu ấy bị sốt cao, đã cho truyền nước biển rồi, hôm nay cũng xin nghỉ học ở trường, giờ đang nằm ngủ."

Tôi ừ một tiếng, gương mặt vô cảm cúi xuống cài khuy áo sơ mi, chú Liễu giúp tôi chỉnh lại vạt áo rồi bảo: "Hôm nay cậu dậy hơi muộn đấy, bữa sáng tôi chuẩn bị xong cả rồi, cậu mau xuống ăn rồi còn đến công ty."

"Vâng." Tôi dùng bữa xong, các dì giúp việc kéo nhau vào bếp dọn dẹp, chú Liễu thì ra vườn sau tưới cây, còn tôi vẫn ngồi thừ ra bên bàn ăn chứ không vội vã rời đi ngay.

Tôi khẽ mướn mắt nhìn lên cánh cửa phòng đang đóng ch/ặt trên tầng hai.

Có lẽ do cơn á/c mộng lúc sáng sớm vẫn còn ám ảnh, cảnh tượng Quý Di Tinh ch*t thảm kia trông thật quá đỗi rùng rợn, hãi hùng.

Cuối cùng tôi vẫn nhấc chân bước về phía căn phòng của cậu ấy, cậu ấy đang nhắm nghiền hai mắt, trông có vẻ như đang ngủ rất yên bình.

Tôi đứng lặng thinh bên cạnh giường một lát, cậu ấy vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh giấc.

Nước da của cậu ấy rất trắng, trắng đến mức có thể nhìn thấy rõ những đường gân m/áu màu xanh tím ẩn hiện dưới cánh tay, do đang lên cơn sốt nên hai bên má ửng hồng, đôi lông mày khẽ chau lại, trông có vẻ chẳng dễ chịu chút nào.

Giống như phản xạ tự nhiên của bất kỳ ai khi biết người khác đang bị sốt, tôi vô thức đưa tay lên sờ thử vào trán của cậu ấy.

Chương 6:

Nhiệt độ truyền đến lòng bàn tay tôi có phần bỏng rát, y hệt như dòng m/áu nóng hổi phun trào lên mặt tôi trong giấc chiêm bao vừa rồi.

Tôi rụt tay lại, đăm đăm nhìn gương mặt ốm yếu đáng thương của cậu ấy, tiếng nói sâu thẳm nơi đáy lòng tôi dường như lại bắt đầu vang lên ngày một lớn hơn.

Thằng bé hoàn toàn vô tội, lại còn rất yếu ớt mong manh, tôi biết rõ điều đó mà.

Rốt cuộc thì đến bao giờ, tôi mới có thể ngừng trút gi/ận lên đầu cậu ấy đây?

Tôi khẽ thở dài một tiếng, quay lưng bước ra khỏi phòng.

Lúc này Quý Di Tinh mới khẽ mở mắt ra, đờ đẫn nhìn chú chim vừa vụt bay qua ngoài cửa sổ, thứ ánh mắt tràn ngập khát khao được bảo bọc, thèm khát được yêu thương ấy rốt cuộc đã theo trận sốt cao này mà bốc hơi sạch sành sanh, chỉ còn đọng lại một nỗi lạnh lẽo thấu xươ/ng chẳng thể gọi tên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm