Xui Xẻo Tới!

Chương 3

15/08/2025 17:01

Tôi vội vàng nghe máy, tổng giám đốc đang đi công tác nước ngoài, cách múi giờ, bên đó đã là lúc đi ngủ. Chỉ nghe tổng giám đốc ngáp một cái, hỏi trong mơ màng: "Mễ Phàm, Hạ Phong về nhà chưa?"

Tôi liếc nhìn người đang gi/ận dỗi với tôi, không dám nói ra chuyện đụng xe: "Ừm... về nhà rồi ạ."

Về nhà tôi rồi.

Tổng giám đốc rất thoải mái: "Thế là được, cậu làm việc thì tôi yên tâm rồi. Hạ Phong giao cho cậu, việc công ty có thể tạm gác lại, trước hết chăm sóc tốt cho con trai tôi, về sau sẽ thăng chức tăng lương."

Tôi lập tức tinh thần phấn chấn.

Cúp máy, Hạ Phong vẫn đang liếc nhìn tôi.

Thấy tôi không thèm để ý đến cậu, cậu liền giả vờ đỡ trán, rên lên một tiếng "Úi cha".

Tôi vội bước đến, giúp cậu xoa xoa cái bướu trên trán: "Thế nào? Có nhớ ra gì chưa?"

Mép Hạ Phong xệ xuống: "Chưa nhớ ra!"

Cậu nắm lấy tay tôi gi/ật mạnh, khiến tôi ngã ngồi vào lòng cậu: "Anh gấp rút chuyện rũ bỏ em đến vậy sao? Chẳng lẽ trước đây chúng ta đã chia tay?"

Nói xong cậu ấy tự mình lắc đầu phủ định: "Không thể nào."

Cậu nhìn thẳng vào mắt tôi, tai đỏ lên, khẽ nói: "Em nên là không nỡ chia tay với anh."

Tôi sững sờ một lúc, không hiểu sao không dám nhìn ánh mắt nghiêm túc của cậu nữa. Nhưng lại không thể không nói sự thật với cậu ấy.

"Hạ Phong, em là con trai của tổng giám đốc, anh ra sân bay đón em là nhiệm vụ tổng giám đốc giao cho anh, anh và em thật sự không có qu/an h/ệ gì khác, không tin em có thể gọi điện hỏi cha em."

Cậu ấy có lẽ đã nghe vào, nửa ngày không nói gì. Ngón tay lật trong danh bạ rất lâu, nhưng mãi không thấy số điện thoại của tổng giám đốc.

Hạ Phong tự giễu cười khẽ: "Mễ Phàm, có phải anh chê em đầu óc bị đụng hỏng, nên cố tình bịa chuyện hoang đường như vậy để lừa em không?"

"Không phải!" Tôi thật sự khó nói, ai ngờ tổng giám đốc ngày ngày khoe con trai quý báu, nhưng sau lưng hai cha con lại chơi trò cãi nhau chặn số.

Hạ Phong hoàn toàn không nghe tôi giải thích nữa, đứng dậy thất vọng bước về phía cửa, rơi vài giọt nước mắt nhỏ buồn bã.

"Em vốn đã không nhớ gì cả, ngay cả anh cũng không muốn em. Thôi bỏ đi, em ở lại chỉ thêm gánh nặng, em vẫn nên đi thôi, cứ để em tự sinh tự diệt đi."

Cậu ấy mặc phong phanh, đêm đông hoàn toàn không chịu nổi. Nhỡ thái tử gia đi lạc, tổng giám đốc đi công tác về có thể băm tôi ra làm nhân bánh bao.

Tôi vội chạy đến cửa ôm lấy cánh tay cậu, nhượng bộ nói: "Mau quay lại đi, ngoài kia lạnh lắm, đừng để bị cảm."

Hạ Phong lập tức rút chân lại, nhìn tôi với vẻ đắc thắng.

"Nhìn anh vội đến toát mồ hôi này, không nỡ rời em chứ?" Anh đưa tay gạt nhẹ mũi tôi, mắt cười cong lên, "Còn bảo em không phải bạn trai anh? Đồ nhát gan nói một đằng lòng nghĩ một nẻo."

Lòng tôi mệt mỏi. Thôi, vậy đi. Trước hết dỗ dành cậu ấy vài ngày, đợi tổng giám đốc về tự nhiên sẽ chữa đầu óc cho cậu ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm