Ôm đầy bụng tâm sự ăn xong bữa cơm, khi đang ra ngoài, tôi không cẩn thận giẫm phải chân của Trình Sách.

Anh ấy kinh ngạc nhìn tôi, tỏ ra khó có thể tin được.

"Đường Mạn Ny, em đi theo anh?"

Tôi đáp lại anh ấy bằng một nụ cười lạnh.

"Thị lực của anh cuối cùng đã khôi phục rồi."

"Em là đồng nghiệp chú rể, ngồi ở bàn đối diện với bàn anh."

Trình Sách càng tức gi/ận, anh ấy lạnh mặt.

"Vì sao em không nói cho anh?"

"Anh hỏi như này có chút khó hiểu đấy, từ khi nào anh lại quan tâm đến việc của em thế này?"

Trình Sách nhất thời cứng họng, sau đó anh ấy càng tức gi/ận hơn.

"Đường Mạn Ny, đây là tự do của anh, em đừng mơ quấy rầy."

Tôi gật đầu:

"Tạm biệt."

Tôi biết Trình Sách còn muốn sống với tôi.

Thế nhưng tôi đã không còn muốn ở bên anh ấy nữa.

Đã thấy dáng vẻ người anh ấy yêu, tôi mới hiểu anh ấy không yêu tôi đến nhường nào.

Người đã trải qua bảy năm không thể nào yêu được người khác, có lẽ cả đời này sẽ không bao giờ yêu được nữa.

Trình Sách, tôi không cưỡng ép anh nữa.

Tôi lướt qua Trình Sách đi về phía trước.

Mở cửa xe, giẫm chân ga.

Trình Sách cứng ngắc đứng ở đó đã bị tôi bỏ lại ở phía sau.

----------

Đã nói là không buồn, thế nhưng nước mắt lại làm mờ tầm nhìn.

Tôi nắm ch/ặt vô lăng, trong lòng hiện ra từng việc khi ở bên Trình Sách.

Khi anh ấy yên tĩnh đọc sách, khi chuyên tâm tập thể dục, khi nghiêm túc làm việc...

Tôi đem hết tình yêu của mình cho người đàn ông này.

Tôi hiểu mọi thứ của anh ấy, mỗi ngày tôi đều cố gắng hết sức cho anh ấy một mái nhà ấm áp thoải mái.

Thực sự là tôi không hiểu, bảy năm sớm tối có nhau vẫn không bằng tình yêu ba năm cấp 3 ngắn ngủi kia sao?

Có lẽ là vì Lâm Ngữ Khiết quá quyến rũ nhỉ.

Cô gái ấy rực rỡ giống như pháo hoa.

Khi tôi về đến nhà thì Trình Sách vẫn chưa về, quản lý đại sảnh của khách sạn đính hôn gọi điện cho tôi.

"Cô Đường, lúc trước cô muốn thêm ba món khác vào thực đơn, xin hỏi cô đã chọn được món chưa?"

"Tôi muốn hủy bỏ tiệc rư/ợu."

Giọng nói ở đầu dây bên kia ngay lập tức trở nên lo lắng:

"Hủy bỏ, nếu như hủy bỏ thì 3 vạn tiền đặt cọc lúc trước của cô sẽ không lấy lại được."

"Ừm, không lấy nữa, hủy bỏ đi."

Căn nhà này là của Trình Sách, sau khi tốt nghiệp anh ấy nói mỗi ngày tan ca quay về phải đối diện với một ngôi nhà lạnh tanh, nên tôi đã chuyển đến đây.

Tôi mở tủ quần áo, nhìn thấy quần áo của mình và Trình Sách ở cạnh nhau, mũi chợt chua xót, nước mắt ngay lập tức rơi xuống.

Anh ấy là mối tình đầu thời niên thiếu của tôi, cũng là chốn trở về cả đời mà tôi luôn nghĩ.

Làm sao có thể không tiếc...

Trong tình cảm, người bỏ ra nhiều hơn trước giờ luôn khó dứt bỏ.

Hay là, tôi cho Trình Sách thêm một cơ hội?

----------

Tôi dự định nói chuyện rõ ràng với Trình Sách, cũng cho anh ấy thêm một cơ hội.

Không bao lâu, Trình Sách xoa mày, vẻ mặt mệt mỏi về đến nhà.

"Trình Sách, chúng ta nói chuyện đi."

Anh ấy thở dài một hơi.

"Anh chỉ là đến tạm biệt thanh xuân của mình mà thôi, em có thể đừng nghĩ nhiều thế được không?"

"Chuyện của anh và Lâm Ngữ Khiết cũng là chuyện hồi cấp 3 rồi, đã qua bao nhiêu năm, anh rất mệt, em đừng nghĩ nhiều được không?"

Còn chưa đợi tôi lên tiếng thì Trình Sách đã tỏ ra mất kiên nhẫn đứng dậy đi vào phòng sách.

Tôi không từ bỏ ý định đuổi theo sau:

"Em không muốn nói chuyện về Lâm Ngữ Khiết, em muốn nói đến chuyện giữa hai chúng ta."

Trình Sách ngẩng đầu nhíu mày.

"Hai chúng ta làm sao?"

Tôi nhìn anh ấy, tủi thân chất trong lòng ngay lập tức dâng lên.

"Em cảm thấy anh không quan tâm em, anh cũng rất ít khi nói chuyện với em, chuyện đính hôn anh không quan tâm gì cả, cuối tuần anh cũng chỉ tự mình đọc sách câu cá, rất ít khi đi chơi với em, anh còn không thèm cãi nhau với em, anh..."

Bởi vì kích động nên giọng tôi có đôi chút nghẹn ngào, thậm chí có mấy chỗ nói năng không đầu không cuối.

Tôi rất hiếm khi mất kh/ống ch/ế ở trước mặt Trình Sách, hiển nhiên anh ấy có chút ngạc nhiên, cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc nghe tôi nói.

"Hóa ra em vẫn luôn có nhiều ý kiến như vậy sao? Anh cho rằng chúng ta chung sống được coi là rất vui vẻ rồi."

Tôi qua quýt lau mặt, ngữ điệu cao hơn ba phần:

"Đương nhiên anh vui vẻ rồi, anh là người hưởng thụ cơ mà, mỗi ngày về nhà anh chẳng cần quan tâm gì cả, cứ thế trốn vào phòng sách. Quét dọn vệ sinh nấu cơm đều do em làm, thu dọn giặt giũ quần áo cũng là em. Tâm trạng anh không tốt có thể nói với em, còn tâm trạng em không tốt thì chỉ có thể tự mình giải tỏa, anh..."

Trình Sách đi đến ôm lấy tôi, dịu dàng vỗ lưng tôi.

"Được rồi, là anh sơ suất, anh sẽ chú ý."

Cuối cùng tôi cũng không chịu được mà òa khóc trong lòng Trình Sách.

Từ nhỏ bố mẹ đã rất nghiêm khắc với tôi, bất kể tôi đạt được thành tựu gì họ cũng chỉ nói tôi còn có thể làm được tốt hơn nữa.

Thế nên khi tôi gặp Trình Sách, sự dịu dàng nhã nhặn của anh ấy khiến tôi cảm thấy bản thân mình đã gặp được người c/ứu rỗi.

Người thiếu khuyết tình thương cần bao nhiêu tình thương mới có thể lấp đầy đây?

Một chút thôi là đủ rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 Ngọc Vỡ Chương 19
7 10 năm vây hãm Chương 10
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi cha mẹ chiếm đoạt tiền bồi thường của tôi

Chương 7
Sau khi bị tai nạn xe hơi dẫn đến liệt toàn thân, tôi nhận được khoản bồi thường 2,3 triệu. Bố mẹ khuyên tôi: "Bình Bình, số tiền này bắt buộc phải để chúng ta giữ. Nếu không, đợi sau này con gả đi, khoản tiền này sẽ trở thành của nhà chồng hết, chẳng phải phí hoài cho người ngoài sao?" Tôi nằm liệt trên giường không thể cử động, ngay cả sức để tranh cãi cũng không còn. Đêm hôm đó, vị hôn phu gửi một tin nhắn hủy hôn, cắt đứt hoàn toàn hy vọng cuối cùng của tôi. Họ đưa tôi về quê, dùng số tiền đó xây cho em trai một căn nhà bốn tầng, mua một chiếc xe 400 ngàn, còn cưới cả vợ cho nó. Họ cầm tiền trợ cấp người khuyết tật của tôi đi du lịch, rồi nhốt tôi một mình trên tầng 4. Cuối cùng, tôi bị bỏ đói đến chết. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trùng sinh trở về đúng ngày xảy ra tai nạn.
Hiện đại
Trọng Sinh
Gia Đình
0
Gả Thay Chương 6