THẾ THÂN GIẢ MUỐN THƯỢNG VỊ

Chương 5

13/04/2026 10:07

Nghe trợ lý kể, Phó Yến Trạch là người m.á.u lạnh vô tình, ra tay tàn đ/ộc. Gã tài xế đ.â.m c.h.ế.t Chương Du đã bị anh hành hạ đến không còn ra hình người. Thế mà đối với một kẻ đang lăm le muốn thượng vị như tôi, anh vẫn còn được coi là nương tay.

Rời viện, tôi đi bộ ven đường, suy nghĩ xem mấy ngày không có Phó Yến Trạch nên sống thế nào. Vì mải phân tâm nên tôi không nhận ra tiếng bước chân lẳng lặng xuất hiện phía sau. Mãi đến khi tiếng bước chân ấy ngày một dồn dập, tôi mới gi/ật mình quay lại.

Ngờ đâu một luồng sức mạnh hung bạo bỗng túm ch/ặt lấy vai tôi. Giây tiếp theo, những đầu ngón tay lạnh lẽo bóp nghẹt lấy cổ họng tôi như muốn dồn tôi vào chỗ c.h.ế.t.

Lực bóp ngày một ch/ặt, móng tay hơi dài thậm chí còn găm sâu vào da thịt khiến tôi đ/au đến r/un r/ẩy.

"Chương Du! Chẳng phải mày c.h.ế.t rồi sao? Sao lại còn vác mặt quay về đây?!"

8.

"Cái đồ tiện nhân âm h/ồn bất tán này!"

"... Tao bóp c.h.ế.t mày...!"

"Khụ... khụ..."

Bản năng sinh tồn mãnh liệt khiến tôi dùng hết sức bình sinh gạt tay gã ra. Sau khi được giải thoát, tôi ôm lấy cổ, tham lam hít lấy hít để bầu không khí trong lành. Trong lúc còn đang thở dốc, tôi cẩn thận quan sát người đàn ông trước mặt.

Đôi mắt Giang Dĩ Ngôn đỏ ngầu, đôi mắt tròn trịa đang trừng trừng nhìn tôi đầy th/ù h/ận. Gã hất hàm ra lệnh: "Sao mày không nói gì? Vẫn cái thói mất lịch sự như trước kia!"

"Anh mới là đồ mất lịch sự ấy, chưa nhìn kỹ người ta đã lao vào bóp cổ rồi." Tôi chỉ tay vào mặt mình: "Anh nhìn cho kỹ đi, tôi không phải Chương Du."

Ánh mắt Giang Dĩ Ngôn quét tới quét lui trên mặt tôi mấy vòng, cuối cùng khẳng định chắc nịch: "Không thể nào. Mày chính là Chương Du."

Tôi cảm thấy thật nực cười. Quả nhiên vẫn là Phó Yến Trạch yêu Chương Du nhất, chỉ cần một ánh mắt giao nhau, anh đã nhận ra tôi không phải là người ấy.

Tôi ghé sát mặt mình vào trước mặt Giang Dĩ Ngôn: "Anh nhìn rõ chưa? Nhìn kỹ con ngươi của tôi đi, có còn giống Chương Du nữa không?"

Giang Dĩ Ngôn lặng đi một hồi, không chắc chắn hỏi lại: "Mày thật sự không phải Chương Du sao?"

Tôi gật đầu.

"Vậy tại sao mày lại sống ở nhà anh Yến Trạch?!"

Tôi cứng họng không biết trả lời sao, dù sao tôi cũng chỉ là một con chim Sơn ca không thể lộ diện, ngoại trừ trợ lý thân cận của Phó Yến Trạch ra thì bên ngoài chẳng ai biết Phó tổng có nuôi một người tình trong nhà.

Sự ngập ngừng của tôi lại một lần nữa chọc gi/ận Giang Dĩ Ngôn, gã lại giơ tay định bóp cổ tôi. May mà lần này tôi phản ứng nhanh.

Giang Dĩ Ngôn tức tối giậm chân: "Mày đã nói là sẽ vĩnh viễn không quay lại bên cạnh anh Yến Trạch mà! Sao mày lại trơ trẽn thế hả, lén lút trốn trong nhà anh ấy?!"

Cái cậu nhóc trắng trẻo mơn mởn này rốt cuộc có qu/an h/ệ gì với Phó Yến Trạch vậy?

Tôi không khỏi nhíu mày: "Cái cậu này, có chút giáo dưỡng nào không thế?"

Giang Dĩ Ngôn "oa" một tiếng rồi bật khóc nức nở, ngồi thụp xuống đất, bờ vai run lên từng hồi. Tôi cũng ngẩn người theo. Tại sao tôi lại không nghĩ ra chiêu khóc lóc này trước mặt Phó Yến Trạch nhỉ!

Tôi vừa tự trách mình, vừa lau nước mắt cho gã, "Đừng khóc nữa. Tôi còn đang muốn khóc đây này."

"Tôi thật sự không phải Chương Du." Tôi vén tay áo lên, chỉ vào những vết thương trên đó: "Anh nhìn đi, đây đều là do đàn em của Phó Yến Trạch đ.á.n.h đấy. Anh dùng n/ão mà suy nghĩ xem, anh Yến Trạch của anh có nỡ đ.á.n.h bảo bối của anh ấy không?"

Giang Dĩ Ngôn chớp mắt, đôi mắt lại sáng lên: "Thật sao?" Gã nhìn mặt tôi, cuối cùng cũng đoán ra được điều gì đó: "Cậu giống cậu ta đến thế..."

"Cậu là thế thân mà anh Yến Trạch m/ua về đúng không?"

Tôi giơ ngón tay cái lên tán thưởng, cái bộ n/ão này cuối cùng cũng chịu hoạt động rồi.

Giang Dĩ Ngôn mím môi, suy nghĩ hồi lâu rồi do dự đáp: "Thật ra... thật ra lần này tôi tới là để nhắc nhở cậu..."

"Tuy... tuy cậu không phải Chương Du, nhưng vì cậu quá giống cậu ta... cậu mau rời khỏi thành phố A đi! Đừng ở lại nhà họ Phó nữa!"

Tôi thắc mắc hỏi: "Tại sao?"

"Nếu bị bác Phó phát hiện, ông ấy sẽ không buông tha cho cậu đâu!"

"Năm đó, Chương Du chính là bị..." Nhận ra mình lỡ lời, Giang Dĩ Ngôn lập tức bịt ch/ặt miệng lại.

"Anh có ý gì?"

Giang Dĩ Ngôn ấp úng: "Tóm lại là cậu hãy cẩn thận với bác Phó đi!"

Nói xong, gã liền cắm đầu chạy biến.

9.

Tôi nghi hoặc gãi đầu. Chẳng lẽ t.a.i n.ạ.n xe cộ năm đó không phải là ngoài ý muốn? Nghĩ đến khả năng này, tôi không khỏi rùng mình một cái. Ánh mắt dè dặt đảo qua đảo lại xung quanh một vòng, sau đó tôi dùng tay áo che mặt chạy thẳng về nhà họ Phó.

Còn chưa vào cửa, mùi hương đặc trưng của Phó Yến Trạch đã thoang thoảng bay tới.

Anh ở nhà sao? Chẳng phải nói đi công tác rồi à?

Nhấn mã số mở khóa, một luồng tin tức tố nồng đậm tức khắc bao vây lấy tôi, mang theo tính chiếm hữu đi/ên cuồ/ng. Tuyến thể của tôi bị khơi gợi đến mức nóng bừng.

"Phó Yến Trạch, sao anh lại chẳng biết giữ kẽ gì thế?!"

"Ngay cả miếng dán ức chế cũng không dán, anh coi thường Beta chúng tôi đấy à?!" Tôi gi/ận dữ bật đèn, ngẩng cao cổ chất vấn. Nhưng rất nhanh sau đó, tôi nhận ra có gì đó không ổn. Tin tức tố của Phó Yến Trạch và luồng tin tức tố ẩn giấu trong tuyến thể của tôi lại hòa hợp với nhau một cách vi diệu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta Đã Chinh Phục Vị Ma Tôn Tương Lai

Chương 9
Ta là đóa hoa nơi ngọn núi cao được cả tu chân giới công nhận, nhưng thực chất chỉ là kẻ đạo đức giả trá hình. Vì khát vọng thăng thiên, ta đích thân đẩy tiểu sư đệ kia - kẻ luôn dành cho ta ánh mắt ngưỡng mộ - xuống đài Trừ Ma. Vừa nhìn thấy ánh mắt choáng váng tan vỡ của hắn, ta đang định khóc vài giọt nước mắt cá sấu thì chợt lướt qua trước mắt một dòng chữ đậm: "Đại sư huynh ơi, người mù quáng rồi! Người vừa đẩy xuống không phải ma đầu, mà là chồng tương lai của người đó!" "Toang rồi! Tạ Tần hắc hóa tiến độ 100%, ba năm sau hắn từ vực sâu trở về, việc đầu tiên chính là nhốt ngươi vào Vạn Ma Quật ngày đêm không ngừng..." "Tuy nhiên mà, phải chăng là cảnh giam cầm cực phẩm? Khà khà, loại kịch bản hoa cao lĩnh bị kéo xuống thần đàn này đúng là khoái cảm của ta!" "Mau xem ánh mắt của Tạ Tần kia, nào phải hận ý? Rõ ràng là sự biến thái của kẻ yêu mà không được đáp lại!"
Tu Tiên
Cổ trang
Boys Love
21
Thiên Ái Chương 12