Tôi vẫn bị tạm giam trong phòng giam, ngày này qua ngày khác ngồi chờ đợi trong vô vọng. Cuốn sách ấy gần như bị tôi lật nát, mép quắn quéo, nhưng những câu chuyện bên trong chẳng còn khơi gợi được chút cảm hứng nào. Tôi tựa như con rối cũ đã hoàn thành sứ mệnh của mình.
Báo cáo giám định từ cục cảnh sát thành phố cuối cùng cũng tới. Cảnh sát cho tôi biết, kết luận pháp y rất rõ ràng, khi tôi dùng d/ao l/ột mảng da ấy, Khâu Lĩnh vẫn còn sống. Nhưng bước ngoặt nằm ở chỗ, từ cấu trúc da được bảo quản nguyên vẹn, họ đã phát hiện nồng độ cao chất gây mê và chất đông m/áu. Qua điều tra sau đó, là thứ cô ấy lấy được từ một phòng khám chui với lý do điều trị cơn đ/au u/ng t/hư.
“Th/uốc gây mê có thể đẩy người vào trạng thái ngủ sâu, tạo thành trạng thái ch*t giả, còn chất đông m/áu…” Cảnh sát ngập ngừng, như đang chọn từ ngữ thích hợp: “Thường dùng trong phẫu thuật, có thể hạn chế tối đa việc chảy m/áu ở vết thương.”
Nhờ phát hiện này, tội danh của tôi được giảm nhẹ.
Tôi đờ người ra, cảm giác như lạc vào khu rừng sương m/ù khác.
Khâu Lĩnh, rốt cuộc cô ấy muốn gì?
Trời quang mây tạnh vài ngày, cảnh sát triển khai cuộc truy tìm quy mô lớn trên núi. Cuối cùng, trong một hang động cực kỳ kín đáo dưới lớp bùn khô cạn của khe suối, họ tìm thấy th* th/ể Khâu Lĩnh.
Cùng được phát hiện, cách đó không xa là bộ h/ài c/ốt khác của một người phụ nữ, có vẻ đã ch*t rất nhiều năm. Cảnh sát chỉ huy đội sau đó tâm sự với vẻ rùng mình, nếu muộn hơn vài ngày nữa khi băng tuyết tan hết, hang động ngập nước, có lẽ họ sẽ không bao giờ tìm thấy hai th* th/ể này.
Mấu chốt để x/á/c định địa điểm chính là đoạn miêu tả về “hang động” trong truyện chưa công bố của Khâu Lĩnh.
Biết được tất cả, lòng tôi không dậy sóng như tưởng tượng, ngược lại còn trở nên bình thản lạ kỳ. Tất cả chúng tôi đều là những con rối trên sân khấu, hát ca diễn xuất, buồn vui ly hợp, còn Khâu Lĩnh mới là người điều khiển sợi dây đằng sau tấm "màn sáng".
Vở diễn vẫn chưa kết thúc. Điều tôi có thể làm, chỉ là chờ đợi.
Mặt trời lên rồi lại lặn, tôi đ/ốt thời gian trong sự bình thản gần như tê liệt. Đường Tĩnh và Lục Ninh thi thoảng đến thăm tôi. Có một lần, Đường Tĩnh cẩn trọng hỏi liệu có thể công bố sự thật rằng tác giả thực sự của "Chử Dư Sinh" là Khâu Lĩnh.
“Em biết việc này có thể trái với nguyện vọng lúc sinh thời của chị ấy.” Giọng cô ấy nhẹ nhàng nhưng kiên định không lay chuyển: “Nhưng sự thật không nên bị ch/ôn vùi.”
Cô ấy còn kể với tôi, sau "Chử Dư Sinh", con trai Khâu Lĩnh chưa từng có tác phẩm mới nào ra h/ồn.
Tôi lặng thinh, không gật đầu cũng chẳng lắc đầu. Tôi không phải Khâu Lĩnh, không thể tha thứ thay cô ấy, càng không thể quyết định thay cô ấy. Tương tự, truyền thông muốn truy tìm sự thật, tôi cũng không có quyền ngăn cản.
Mà sự im lặng của tôi, có lẽ chính là một sự đồng tình không lời với họ.
Lại qua vài ngày, Qua Vĩ phải ra tòa xét xử, yêu cầu tham dự phiên tòa của tôi được chấp thuận.
Trên ghế bị cáo, Qua Vĩ bình tĩnh hơn tôi tưởng.
Cảnh sát đầu tiên đưa ra bằng chứng về "người phụ nữ giống Khâu Lĩnh" trong camera giám sát. Đó là một bệ/nh nhân t/âm th/ần nặng từng có hiềm khích với vợ Qua Vĩ, cô ta thừa nhận hành vi tại tòa và khẳng định không quen biết Qua Vĩ. Tôi thấy rõ nụ cười thoáng hiện trên khóe môi cậu ta.
Sau đó: "Báo cáo giám định pháp y" về bộ h/ài c/ốt nữ giới mới phát hiện trong hang động được đưa lên tòa, hoàn toàn trùng khớp với câu chuyện chưa công bố của Khâu Lĩnh.
Qua Vĩ phủi sạch mọi liên can, giọng điệu nhẹ bẫng:
"Nếu quan tòa cho rằng chỉ dựa vào một câu chuyện có thể định tội, thì kẻ gi*t người là Hàn Đông Mai. Tôi và một người phụ nữ qu/an h/ệ tự nguyện, khiến cô ta có th/ai, chuyện nhỏ nhặt thế này, không phải tội lớn chứ?”
Nhắc đến Sử Kiện Dân, lời lẽ cậu ta càng thêm ngạo mạn. Cậu ta khẳng định đó là do Khâu Lĩnh: "Tôi thật sự đã tới tòa nhà bỏ hoang trên núi, Sử Kiện Dân ch*t ngay gần chỗ chị ấy. Tôi đoán, chính chị ấy đã đặt bẫy thú, còn tôi vận chuyển th* th/ể chị ấy chỉ vì tình nghĩa cũ, muốn tìm cho chị ấy một nơi an nghỉ thực sự. À mà cũng hy vọng dưới suối vàng, chị ấy có thể làm bạn với người phụ nữ kia.”
Thế nhưng, vẻ điềm nhiên của cậu ta đã tan vỡ trong tích tắc.
Vợ Sử Kiện Dân với tư cách nhân chứng, đã cung cấp manh mối then chốt. Cô ta thuật lại kế hoạch của Khâu Lĩnh, khiến cô ta dụ Sử Kiện Dân nói câu "Tôi biết bí mật lớn nhất của anh, cô ấy cũng biết", sau đó gọi điện đến nhà nghỉ, x/á/c nhận có người đàn ông nghe máy rồi phát đoạn ghi âm đã chỉnh sửa. Chiếc nơ bướm màu hồng cũng do cô ta cất giấu trong quần áo Sử Kiện Dân theo yêu cầu của Khâu Lĩnh.
Qua Vĩ gào lên the thé:
"Thấy chưa, tôi đã bảo không phải tôi làm mà, là chị ấy, là Hàn Đông Mai, là Khâu Lĩnh!”
Nhưng đò/n chí mạng thực sự ập đến ngay sau đó.
Gia đình của th* th/ể người phụ nữ mang th/ai được mời lên tòa, hai cụ già r/un r/ẩy chỉ tay nhận định rằng Hàn Đông Mai từng đến thăm, từ lời kể đ/au đớn của họ, ghép lại được câu nói của người con gái trước khi ch*t, bạn trai cô ta “đầu óc không bình thường", đặc biệt sợ phụ nữ mang th/ai.
Cũng chính khoảnh khắc ấy, những mảnh ghép trong đầu tôi cuối cùng cũng khớp lại với nhau. Vụ "lỡ tay" của Khâu Lĩnh ngày ấy, cực có thể là âm mưu mượn đ/ao gi*t người được Qua Vĩ dàn dựng, tính toán tỉ mỉ.
"Dù bệ/nh của tôi có thật đi nữa thì người cũng không phải do tôi gi*t! "Qua Vĩ lại gào thét, cảm xúc dần mất kiểm soát, ngón tay chỉ bừa lên không trung "Là Hàn Đông Mai, chính tay chị ấy làm!”
Tôi thoáng nghe thấy từ hàng ghế dự khán tiếng cảnh sát cằn nhằn khe khẽ: "Thằng chó này, dám đổi lời khai trên tòa.”
Giọng nói khác trầm tĩnh an ủi: "Cứ để anh ta diễn, để anh ta nhảy dựng một lúc nữa, yên tâm đi, trò hề mà.”
Lời họ nói khiến tâm trí đang nóng nảy của tôi dần ổn định, cũng trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt hiểu ra Khâu Lĩnh thực sự muốn gì.
Đúng lúc Qua Vĩ tưởng mình lại thoát tội, cảnh sát đưa ra bằng chứng sắt đ/á.
Từ kẽ móng tay đã th/ối r/ữa của Hàn Đông Mai, họ trích xuất được sợi da của Qua Vĩ, còn trong lớp bùn sâu nơi phát hiện th* th/ể, họ thu được một con d/ao găm, trên đó lấy được dấu vân tay rõ ràng của cậu ta.
Bằng chứng khóa ch/ặt như núi, phòng tuyến tâm lý của Qua Vĩ sụp đổ như tuyết lở. Cậu ta hoàn toàn suy sụp, thú nhận mọi chuyện trong trạng thái nói năng lộn xộn.
Cậu ta thừa nhận đã sai Sử Kiện Dân nghe lén Khâu Lĩnh và đã nhìn thấy tôi lên núi cùng bức thư tuyệt mệnh của cô ấy.
"Tôi nhìn chị Mai lên núi... Đợi chị ấy xuống núi, tôi mới lên... Muốn x/á/c nhận xem chị ấy đã ch*t hẳn chưa. Không ngờ... Chị ấy tỉnh lại, đang đặt bẫy thú ở đó, muốn dựng bẫy dụ Sử Kiện Dân đến chỗ ch*t…”
“Chị ấy chào tôi, nói rất vui được gặp tôi, còn bảo tôi, dù sao chị ấy cũng sắp ch*t rồi, muốn giúp Điêu Hồng Mai trừ khử Sử Kiện Dân... Tôi mặc kệ chị ấy... Không ngờ, cuối cùng... chị ấy… lại nhìn tôi, nói rằng chị ấy biết bí mật lớn nhất của tôi... Chúng tôi vật lộn... Tôi gi*t chị ấy... Vợ tôi có th/ai, tôi sợ, vì... vì... Tôi rút d/ao găm ra, dùng tay đeo găng điều khiển tay Hàn Đông Mai, để lại dấu vân tay của chị ấy trên chuôi d/ao…”
“Thu nhận Điêu Hồng Mai là... là biết qu/an h/ệ của chị ta với Hàn Đông Mai, để phòng bất trắc…”
Giọng cậu ta càng lúc càng nhỏ, dần hóa thành thứ âm thanh vô nghĩa trong mắt tôi.
Nhưng, tất cả đều không quan trọng nữa.
Cuối cùng tôi đã hiểu!
Qua Vĩ có thể đứng ngoài vô số "vụ án mạng", duy chỉ vụ gi*t Khâu Lĩnh, nhân chứng vật chứng đầy đủ, khóa ch/ặt như đinh đóng cột. Khâu Lĩnh đã tính toán lòng người, tính toán thời gian, cũng tính toán cả tôi, sắp đặt cục diện vừa vặn. Cô ấy dùng mạng sống làm mồi nhử, buộc Qua Vĩ tự tay nhuốm vết m/áu không thể tẩy rửa, từ đó trói ch/ặt cậu ta vào ghế phán quyết của pháp luật.
Khâu Lĩnh ơi...
Phía sau "tấm màn", cô ấy dùng cần điều khiển vô hình, điều khiển những "con rối", cuối cùng dùng chính mạng sống của mình diễn xong vở kịch thê lương "Rối Bóng".
B/áo th/ù cho chính mình, b/áo th/ù cho những oan h/ồn đã mất!
Và tất nhiên, cũng b/áo th/ù cho tôi...
Cho đến giây phút này, tôi cũng thấu được tâm sự sâu kín nhất của cô ấy.
Cô ấy không muốn nói cho tôi biết thân phận "hung thủ" và "kẻ bị lừa", không phải vì xa cách, mà vì x/ấu hổ. Cô ấy sợ sự thật dính m/áu và lời dối trá vỡ vụn sẽ làm vấy bẩn ký ức giữa chúng tôi.
Cô ấy còn sợ, sợ bản thân mình, tình yêu mà cô ấy nương tựa nửa đời, sẽ trở thành trò cười đáng thương trong mắt tri kỷ.
Nhưng cô ấy tin chắc, giữa tôi và cô ấy, đã có sự ăn ý vượt lên trên cả sự thật, tôi sẽ là đồng mưu đáng tin cậy nhất trong kế hoạch b/áo th/ù của cô ấy.
Hình ảnh đi/ên cuồ/ng của Qua Vĩ trên ghế bị cáo dần nhòa đi.
Vụ "đổi quả đào lấy quả mận" giữa tôi và Khâu Lĩnh, với chúng tôi, n/ợ đã trả, vở diễn đã hạ màn.
Phiên tòa chưa tuyên án tại chỗ, nhưng tôi không cần đợi kết quả ấy nữa, cậu ta không thể thoát được.
Tôi bước ra khỏi tòa án, bên ngoài là một ngày trời nắng hiếm hoi, ánh sáng trong vắt rải xuống, tôi vô thức đưa tay ra, muốn nắm lấy một tia nắng. Nó mỏng manh hư ảo, nhưng lại khiến lòng tôi an nhiên lạ thường. Tôi ngoảnh đầu, thấy Đường Tĩnh và Lục Ninh đang cười với tôi, tôi cũng đáp lại nụ cười.
Hãy chờ đi, tôi tự nhủ.
Một thời gian nữa thôi, khi hoàn toàn rời khỏi phòng giam, tôi sẽ bước ra từ sau "tấm màn" của cuộc đời mình, làm người điều khiển sợi dây duy nhất trong quãng đời còn lại.
Nhắm mắt lại, tôi lại khẽ ngâm khúc hát đã viết cho Khâu Lĩnh ngày ấy:
"Nhớ năm xưa, thiếu niên chí khí tựa cầu vồng. Tháng năm dài, thời gian trôi qua, mài mòn dung nhan xưa cũ. Chớ còn lưu luyến đèn tàn cô tịch chốn nhân gian, nguyện quân sớm ngộ nhân duyên cũ đã qua, kiếp sau không bệ/nh không tai, làm một người tự tại…”
(Hết)