Về đến ký túc xá, tôi dọn dẹp xong rồi nằm vật ra giường. Đáng lẽ giờ này tôi phải đang tán gẫu điện thoại với anh ấy, kể lể đủ chuyện xảy ra ở trường hôm nay. Chợt nhớ ra Tạ Du gần đây bận bịu với cuộc thi nào đó. Suy nghĩ mãi, tôi đành nuốt nước mắt gác máy. Chọn mấy chuyện vui vẻ nhất, gói gọn trong vài dòng nhắn tin gửi cho anh ấy. Tạ Du vốn là người biết lắng nghe. Lỡ tay, tôi lại gửi cho anh cả tràng dài. Anh ấy - trả lời từng tin một, rồi đột nhiên hỏi: [Gõ chữ không mỏi tay à?] Nhìn tin nhắn, tôi ngẩn người. Đúng rồi! Tạ Du vẫn gh/ét tôi nhắn nhiều! Đây rõ ràng là ám chỉ tôi đừng làm phiền nữa. Nén đắng lòng, tôi gõ từng chữ: [Ừ, hơi mệt thật.] Bên kia lập tức hiện "đang nhập..." Nhưng tin tiếp theo của tôi đã gửi đi trước: [Vậy em ngủ trước nhé, ngủ ngon.] Dòng "đang nhập..." của Tạ Du biến mất. Mãi sau, anh mới trả lời: [… Được.]