Thẩm Yến Niên trông có vẻ đã được tôi dỗ dành xong, nhưng tâm trạng tốt của anh chỉ kéo dài đến tận tối.
Đợi đến khi gần tắt đèn, Thẩm Yến Niên leo lên giường tôi, còn nghênh ngang nằm xuống.
Anh vùi đầu vào chăn tôi hít sâu một hơi, sắc đỏ từ cổ lan dần lên khuôn mặt tuấn tú.
“Nam Nam, em thơm quá.”
Tôi cứ thấy giọng điệu của anh kỳ kỳ.
Tôi nhìn ra ngoài một cái, may mà Đại Tráng và người kia không nghe thấy.
“Anh Yến Niên, em muốn đi ngủ rồi, anh cũng về giường mình ngủ đi.”
“Không muốn.”
Thẩm Yến Niên vươn tay kéo tôi vào lòng, cằm gác lên đầu tôi.
Cả hai chúng tôi đều đã tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ đồ ngủ mỏng manh.
Hơi ấm nóng bỏng truyền đến sau lưng tôi, tôi chỉ cần đưa tay ra sau là có thể chạm vào cơ bụng săn chắc đầy sức mạnh của anh.
Cơ thể tôi rất nh.ạy cả.m, không tự nhiên mà co người lại.
“Từ hôm nay trở đi, mỗi ngày sau này anh đều phải ngủ cùng em.”
Tôi mở to mắt, quay phắt đầu nhìn anh.
Vì cơ thể dán ch/ặt vào nhau, tôi suýt chút nữa là hôn lên môi anh.
Mặt nóng bừng lên ngay lập tức.
Muốn thoát khỏi vòng tay của Thẩm Yến Niên, nhưng lại bị anh ôm ch/ặt hơn.
Anh tỏ vẻ đầy lý lẽ: “Nam Nam, hôm nay em quá đáng lắm, làm tổn thương trái tim nhỏ bé của anh rồi.”
“Bây giờ anh cảm thấy trống trải, cô đơn và lạnh lẽo, tất cả đều là do em kí/ch th/ích anh, nên em phải ngủ cùng anh để bù đắp cho anh!”
Kể từ khi trưởng thành, tôi và Thẩm Yến Niên rất ít khi ngủ chung giường nữa.
Nhưng hôm nay tôi lại x/ấu tính như vậy.
Phụ lòng tin tưởng của anh dành cho người anh em tốt là tôi, cũng phụ cả tình anh em bao năm qua của hai đứa.
Lại nhớ đến hồi nhỏ, đêm nào anh cũng dỗ dành tôi ngủ.
Tôi càng thêm áy náy, buột miệng nói: “Được, em hứa với anh, sau này đều sẽ ngủ cùng anh.”
Mắt Thẩm Yến Niên sáng rực lên, lập tức kéo tôi nằm xuống.
Anh là Alpha đỉnh cấp, thể chất đặc biệt tốt, cao một mét chín, cơ bụng tám múi, vai rộng eo hẹp.
Còn tôi là Beta, dù có bổ sung dinh dưỡng thế nào, tôi cũng chỉ cao đến một mét bảy lăm.
Thẩm Yến Niên khỏe đến mức có thể đ/á/nh được hai người như tôi.
Lúc này anh ôm eo tôi, là tư thế hoàn toàn giam cầm tôi trong lòng.
Hơi thở ấm nóng phả vào vành tai tôi, khiến cơ thể tôi tê dại một trận.
“Nam Nam, bây giờ anh vẫn thấy buồn lắm.”
Cổ họng tôi hơi ngứa: “Anh Yến Niên, em sai rồi. Em phải làm gì thì anh mới vui lên đây?”
“Vậy bây giờ em ôm anh đi, phải ôm anh thật ch/ặt vào.”
Tôi ngoan ngoãn ôm lấy anh.
Ưm.
Kỳ lạ quá.
Tôi lí nhí mở miệng: “Anh Yến Niên, anh đi ngủ mà chưa tháo thắt lưng...”
Ký túc xá vẫn chưa tắt đèn.
Qua ánh đèn chiếu vào từ khe rèm giường, tôi thấy đôi mắt đen láy của Thẩm Yến Niên nhìn tôi như một con sói đói.
Mang theo sự xâm lược như muốn ăn tươi nuốt sống tôi.
“Nam Nam, em giúp anh đi...”
Tôi gấp đến mức lắp bắp: “Giúp... giúp cái gì?”
Tay tôi bị anh dẫn xuống phía dưới.
Tôi: “!!!”
Không nhịn được, tôi đẩy anh mấy cái.
Thẩm Yến Niên rên khẽ, giọng nói đầy vẻ dụ dỗ:
“Nam Nam, anh khó chịu quá.”
“Anh em tốt giúp đỡ lẫn nhau là chuyện bình thường mà, em sờ anh, anh sờ em...”