Buổi tối, Giang Tự nhắn tin nói hôm nay sẽ không qua.
Tôi lướt nhìn một cái, không buồn rep.
Trong phòng khách rất yên tĩnh, đã lâu lắm rồi tôi chưa cảm nhận được sự im ắng tĩnh mịch như thế này.
Bao th/uốc trên bàn đã trống không.
Nhưng đại n/ão của tôi lại chẳng hề cảm thấy được thư giãn chút nào.
Bên ngoài cửa sổ, những ánh đèn neon lấp lóe.
Tôi cầm điện thoại lên, trở về đúng cái nơi mà vốn dĩ tôi nên thuộc về.
Giang Dịch nói đúng.
Tôi là kẻ không chịu được sự cô đơn.