Kết thúc buổi gặp mặt, tôi bước ra ngoài.

Tưởng Du đầy tiếc nuối nhìn tôi: "Cậu Lâm, hình như cậu hiểu nhầm rồi, tôi không phải công..."

Tôi c/âm nín, lòng đầy thất vọng.

Hóa ra lại gặp phải một con cá mắm nằm ườn y chang mình.

Anh ta vỗ vai tôi, thấu hiểu nói: "Đều không dễ dàng gì. Khi về Thượng Hải, tôi sẽ giới thiệu cho cậu vài công phù hợp."

Tạm biệt Tưởng Du, tôi thẫn thờ dạo bước dọc bờ sông.

Không biết có phải ảo giác không, tôi luôn cảm thấy có đôi mắt nào đó đang theo dõi mình từ phía sau.

Gặp phải bi/ến th/ái rồi!

Tôi nhanh chân trở về nhà, kéo rèm cửa sổ.

Ngoài trời mưa như trút nước.

Một bóng người mờ ảo đứng dưới gốc cây, mắt đăm đăm nhìn thẳng vào ban công nhà tôi.

Tim tôi thắt lại.

"Đồ bi/ến th/ái ch*t ti/ệt! Không sợ bị sét đá/nh à!"

May mà lúc sau nhìn lại, người ấy đã biến mất.

Hạ Cẩm Hành cũng chưa ngủ, đèn phòng sáng đến tận nửa đêm.

Từ nhỏ hắn đã có thói quen viết nhật ký.

Nghe nói những kẻ viết nhật ký đều rất hay th/ù dai.

May mà tôi chạy nhanh!

Không biết ai xui xẻo thế nào mà bị Hạ Cẩm Hành ghi vào sổ nhật ký nhỉ?

Tôi không hề ngờ rằng, trên trang giấy của Hạ Cẩm Hành chi chít những dòng chữ nguệch ngoạc: "Lâm Hy là vợ tôi, Lâm Hy là vợ tôi..."

Tia chớp lóe lên x/é toạc bầu trời, soi rõ khuôn mặt hắn chìm trong bóng tối.

Lần về quê ăn Tết này xảy ra quá nhiều chuyện kỳ quái.

Kỳ nghỉ chưa hết, tôi đã thu xếp hành lý trở về Thượng Hải.

Chìm đắm vào công việc bận rộn, mối tình qua mạng năm nào tựa câu chuyện cũ mèm, dần dần phai nhạt.

Hạ Cẩm Hành không tìm tôi, cũng không phát hiện ra tôi chính là đối tượng hẹn hò qua mạng của hắn.

Tôi tưởng chúng tôi sẽ không bao giờ gặp lại.

Cho đến ngày hôm đó, khi đàm phán một hợp đồng, tôi gặp lại Hạ Cẩm Hành trong bữa tiệc chiêu đãi.

Hắn giờ đã l/ột x/ác thành giáo sư đặc cách của viện nghiên c/ứu, nắm trong tay hàng loạt bằng sáng chế đỉnh cao thế giới.

Thương trường như chiến trường, ki/ếm tiền quan trọng hơn tất cả.

Tôi thầm rùng mình.

Trước giờ tôi chưa từng tìm hiểu về thành tựu của Hạ Cẩm Hành.

Giá như biết bằng sáng chế của hắn liên quan trực tiếp đến việc kinh doanh của mình, tôi đã không buông lời khiêu khích hắn nhiều đến thế.

Thế cục xoay vần.

Ai ngờ sẽ có ngày tôi phải hạ mình trước hắn chứ?

Tôi nở nụ cười xã giao, cố gắng im hơi lặng tiếng.

Chỉ sợ Hạ Cẩm Hành không vui, tống cổ tôi khỏi bàn rư/ợu.

Có một vị tổng giám đốc tính tình bộc trực nói: "Hạ giáo sư, anh thích hợp tác với công ty nào cứ nói thẳng, đừng ngại. Chúng tôi tuy là đối thủ cạnh tranh nhưng cũng thường xuyên hợp tác riêng."

Ánh mắt Hạ Cẩm Hành rơi xuống người tôi: "Tôi là người trọng tình nghĩa. Lâm tổng và tôi từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau."

Đôi mắt tôi mở to vì kinh ngạc.

Trời đất q/uỷ thần ơi, chẳng phải Hạ Cẩm Hành và tôi vốn như nước với lửa sao?

Sao hắn lại chủ động giúp tôi?

Vốn dĩ tôi là người trẻ tuổi, kinh nghiệm còn non nớt nhất.

Nhờ có Hạ Cẩm Hành, cuối cùng công ty tôi giành được bản sáng chế đ/ộc quyền.

Số lần chúng tôi gặp mặt không khỏi tăng lên.

Hắn giúp tôi ki/ếm nhiều tiền, trông cũng đỡ chướng mắt hơn trước.

Nhưng tôi vẫn không hiểu vì sao hắn làm thế.

Tôi nghi ngờ danh tính người yêu qua mạng của mình đã bị lộ.

Có lần tôi thử dò hỏi, Hạ Cẩm Hành lại tỏ ra như đã buông bỏ hết: "Con người phải biết tiếp nhận cái mới mà. Lâm Hy à, thực ra khả năng thích ứng của tôi rất mạnh đấy."

Tôi cười gượng, trong lòng thầm nguyền rủa: Quên nhanh thế! Đồ khốn nạn!

Trở về nhà, tâm trạng bực bội khó tả.

Tôi mở bảng xếp hạng Thượng Hải mà Tưởng Du gửi: [Toàn là công, tuyệt đối không đụng hàng!]

Tôi tùy ý chọn một anh chàng có vòng một rộng lớn rồi thêm vào danh bạ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm