Tình Ca Son Đỏ

Chương 6

29/10/2025 08:01

Giang Xuyên bật cười:

“Cậu đ/á/nh giá tôi cao quá rồi. Nhưng nếu tôi giúp được gì cho cậu, chỉ cần trong phạm vi hợp lý, cứ nói.”

Nghe vậy, Điền Hiểu Lâm liền nổi cáu:

“Tôi đâu phải bảo cậu giúp kiểu đó! Tôi nói là mình giả vờ không quen biết, rồi ‘tình cờ’ gặp nhau trong buổi livestream — lúc chơi game song đấu tôi sẽ thả thính cậu một tí để tạo "hiệu ứng đó"! Kịch bản tôi còn chưa soạn xong.”

Giang Xuyên thản nhiên như không:

“Cấp độ tài khoản của cậu sao mà ‘tình cờ’ gặp tôi được. Tôi xem lại mấy buổi stream trước của cậu rồi — vừa hay có một cái meme đang hot, tôi thấy cũng hợp, có thể tạo chút đề tài.”

Điền Hiểu Lâm tức đến mức muốn đ/ập bàn:

“Tạo đề tài? Cậu đây là tạo thảm hoạ thì có! Tôi nói trước, tôi không mặc váy đâu. Cậu muốn thì cậu mặc đi!”

Giang Xuyên nhấp một ngụm trà lạnh, giọng đều đều:

“Ồ, không muốn hả? Tôi vốn tính chờ cậu thay đồ xong, rồi dùng acc phụ song đấu với cậu, thêm một chút yếu tố mới vào kịch bản — biết đâu hiệu quả còn tốt hơn. Ai ngờ cậu lại không chịu.”

Điền Hiểu Lâm: “…”

Cậu bóp ch/ặt cây xiên tre trong tay, nhìn người đối diện với dáng vẻ như nắm chắc phần thắng, trong đầu phải lặp đi lặp lại câu “gi*t người là phạm pháp, không đáng, không đáng đâu” mấy lần, mới nghiến răng bật ra:

“Hôm nào?”

Giang Xuyên cong môi cười, ánh mắt cong cong như chứa tia sáng trêu chọc:

“Chọn ngày chi cho xa — mai luôn đi.”

Ng/ực Điền Hiểu Lâm phập phồng lên xuống, mắt lườm đối phương dữ dội, khóe miệng kéo lên nụ cười gằn:

“Được.”

Món n/ợ này, tôi ghi lại rồi.

Sáng hôm sau, Điền Hiểu Lâm lén lút mò vào khu đồ nữ trong trung tâm thương mại, chui đại vào một cửa hàng, tiện tay túm đại một chiếc váy dài nhất, rộng nhất trên giá. Không thèm nhìn kiểu dáng, thanh toán xong là chạy thẳng về nhà.

Còn Giang Xuyên vẫn bịt kín từ đầu đến chân — mũ, khẩu trang, kính râm — xách theo bộ tóc giả và một túi mỹ phẩm mới m/ua, lặng lẽ đi sau cậu.

Về đến phòng trọ, Điền Hiểu Lâm trốn ngay vào phòng, thay đồ trong tốc độ ánh sáng.

Một lát sau — Cậu sững người:

“Trời ạ, sao lại là váy dây?!”

Nghe thấy tiếng, Giang Xuyên bước đến, tựa người vào khung cửa, ánh mắt từ trên xuống dưới chậm rãi lướt qua, rồi nhàn nhạt nói:

“Không tệ. Trông khá đẹp đó.”

Điền Hiểu Lâm vốn dĩ là người từng debut, khuôn mặt thanh tú, vóc dáng mảnh khảnh, da trắng, xươ/ng quai xanh tinh tế — khoác lên chiếc váy dây dài kia, vừa mỏng manh lại vừa có nét gợi cảm mơ hồ.

Giang Xuyên cầm lấy bộ tóc giả đen dài, đội lên đầu cậu, sau đó nhẹ nhàng nâng cằm Điền Hiểu Lâm, xoay sang trái rồi phải, ánh mắt sâu dần, cảm xúc ẩn giấu trong đáy mắt.

Bị nhìn đến mất tự nhiên, Điền Hiểu Lâm hất tay anh ra:

“Buông ra, đừng có sờ tôi.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm