Ngày thứ ba của chuyến du lịch.

Có người đề nghị chơi Thật Lòng hay Thử Thách.

Loại trò chơi không có chuyện cũng phải cố tạo ra vài màn kịch này nghe thôi đã thấy nguy hiểm.

Nhân lúc mọi người còn đang thảo luận.

Tôi cúi người lẻn mất.

Lang thang đến một quán bar.

Lại bất ngờ nhìn thấy một người đã lâu không gặp.

Triệu Cát.

Cả đám trai bao trong quán đêm đều vây quanh hắn.

Phô trương đến mức người khác muốn không chú ý cũng khó.

Triệu Cát ôm trái ôm phải.

Giọng nói chẳng hề che giấu:

"Hải Thành à?"

"Trước đây tao cũng là người Hải Thành."

"Nhưng gia đình bị một thằng chó ch*t hại tới mức suýt phá sản."

"Không sống nổi ở Hải Thành nên mới phải chạy tới đây."

"Thằng chó đó thích một thằng tạp chủng không cha không mẹ."

"Tao chỉ đùa giỡn với nó chút thôi."

"Vậy mà nó làm lớn chuyện với tao."

"Tao quen nó mười tám năm."

"Cuối cùng còn không bằng một đứa mới quen mấy ngày."

"Mày nói xem nó có phải đồ khốn không?"

Mấy người xung quanh lập tức hùa theo.

"Thế sau đó sao?"

Triệu Cát cười khẩy.

"Tao cũng đâu có thiệt."

"Vốn định thuê vài người dạy cho thằng tạp chủng kia một bài học."

"Ai ngờ một mẻ hốt luôn cả hai."

"Nghe nói tới tận bây giờ thằng đó vẫn tưởng mình là ân nhân c/ứu mạng của hắn."

"Còn cái thằng chó kia à?"

"Nó biết sự thật từ lâu rồi."

"Chính vì chuyện này nên mới đuổi tao khỏi Hải Thành."

...

Tôi rời khỏi quán bar trong trạng thái hoang mang.

Tôi luôn muốn thay đổi điều gì đó.

Cũng luôn cho rằng mình có thể thay đổi.

Nhưng chưa từng làm được.

Bất cứ ai đối xử tốt với tôi đều gặp xui xẻo.

Ông nội là vậy.

Tần Diệc cũng vậy.

Khi trở về khách sạn.

Mọi người vẫn đang chơi rất náo nhiệt.

"Ký Vân Châu, cuối cùng cậu cũng về rồi!"

"Tần Diệc tìm cậu đến phát đi/ên."

"Cậu ấy uống say rồi, đang ngủ trên lầu."

"Đều là bạn học với nhau cả, cậu chăm sóc cậu ấy giúp bọn tớ nhé."

Tôi và Tần Diệc ở chung một phòng.

Quẹt thẻ mở cửa bước vào.

Tần Diệc đang ôm bộ quần áo tôi thay ra mà ngủ ngon lành.

Thái dương tôi gi/ật mạnh hai cái.

Người này thật sự là...

Không còn gì để nói.

Tiếng rửa mặt đá/nh thức người đang ngủ say.

Tần Diệc nheo mắt bò dậy tìm tôi.

"Tiểu Vân Đóa..."

"Sao em lại không cần anh nữa rồi?"

Một luồng khí lạnh lập tức bò khắp sống lưng.

Tôi túm cổ áo cậu ấy lắc mạnh.

"Cậu gọi tôi là gì?"

Tần Diệc cọ cọ vào tay tôi.

Ánh mắt ngập tràn men say.

"Tiểu Vân Đoá."

"Vân Đóa, Vân Đóa."

"Vợ của anh, Ký Vân Châu, là một đám mây nhỏ."

Bốp!

Tôi t/át một cái lên mặt cậu.

"Không được nói lời bậy bạ!"

Thật ra câu này rất trong sáng.

Chỉ là kiếp trước Tần Diệc thường nói nó trong những hoàn cảnh không mấy trong sáng.

Cho nên tôi đã nghiêm cấm cậu dùng.

Tôi vò mạnh tóc mình.

Sau đó kéo cái người đang bám dính trên người tôi xuống.

Nhét trở lại vào chăn.

Giọng nói khàn khàn:

"Cậu cũng trọng sinh rồi sao?"

14

"Tôi nằm mơ."

"Mơ thấy chúng ta ở bên nhau."

"Vui lắm."

"Ba mẹ mất rồi."

"Không vui."

"Cậu không cần tôi nữa."

"Không vui."

"Buồn quá nên tôi tỉnh lại."

Tôi siết cổ họng.

Nuốt xuống một hơi thở dài.

"Giả thôi."

"Tất cả đều là giả."

Chúng tôi sẽ không ở bên nhau.

Dì Vương và chú Tần sẽ sống lâu trăm tuổi.

Tần Diệc nằm trong lòng tôi lẩm bẩm nói nhảm.

Nhớ lại những lời Triệu Cát vừa nói.

Tôi thật sự không làm nổi chuyện bỏ mặc tên sâu rư/ợu cố chấp này.

Vừa dỗ người.

Vừa lướt điện thoại.

Đúng lúc đó.

Trong nhóm lớp đột nhiên xuất hiện một thông báo cáo phó.

Chủ nhiệm mất rồi.

Tôi sững người.

Sao có thể chứ?

Mới hôm kia thôi.

Ông thầy nhỏ còn gọi điện cho tôi.

Nói rằng khi có điểm thi hãy báo cho thầy trước.

Thầy sẽ giúp tôi tham khảo nên đăng ký trường nào.

Sao đột nhiên...

Lại đi rồi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm