Ép mình mở miệng, khó nhọc hỏi:
“Cậu đi… đâu?”
“Sáng tôi tỉnh lại…”
Tôi giải thích:
“Không thấy cậu.”
“Tôi đi làm bữa sáng, không đi xa.”
Tạ Sơ Ngọc cau nhẹ mày.
Ánh mắt vẫn dính ch/ặt trên người tôi.
Vừa nói vừa đưa bàn tay áp lên má.
“Tối qua cậu bị tôi làm tỉnh giữa đêm.”
“Tôi muốn để cậu ngủ thêm nên không gọi.”
“Xin lỗi.”
“Có phải dọa cậu rồi không?”
Cậu ấy chuyển sang nắm cánh tay tôi.
“Có chỗ nào đ/au không?”
“Cho tôi xem được không?”
Tôi mím môi.
Cố chọn trong tất cả những nơi đang đ/au một chỗ rõ nhất.
“Đầu gối đ/au.”
Tạ Sơ Ngọc đỡ tôi ngồi bên giường.
Sau đó ngồi xổm, cẩn thận xắn ống quần ngủ.
Quả nhiên hai đầu gối đều bầm tím rất rõ.
Cậu ấy c.ắ.n môi, dùng lực cực nhẹ chạm vào.
Rất lâu sau lại nói:
“Xin lỗi.”
“Không sao.”
Tôi đáp.
“Là tôi tự ngã.”
Tạ Sơ Ngọc ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tôi không xin lỗi chuyện này…”
“Cậu hết khó chịu chưa?”
Sắc mặt cậu ấy không còn tệ như giữa đêm.
Tôi không hỏi cậu ấy đang xin lỗi điều gì, cúi đầu nhìn tay.
“Bên ngoài trời trong rồi.”
“Cậu thấy đỡ chưa? Còn đ/au không?”
“Tôi ổn rồi.”
Cậu ấy nắm đầu ngón tay tôi rồi đứng dậy.
Nhặt đồ trang trí và đèn đầu giường bị tôi làm đổ, đặt lại.
“Cậu cứ ngồi yên.”
“Tôi đi lấy túi đ/á chườm đầu gối.”
Tạ Sơ Ngọc rất coi trọng mấy vết bầm này.
Sau khi buổi sáng bọc đ/á trong khăn chườm xong, vẫn không cho tôi xuống giường.
Cả ngày gần như tôi không rời phòng.
Chiều tối Tạ Sơ Ngọc cần thay ga giường, cuối cùng tôi được xuống ngồi một bên đọc sách.
Nhưng rất lâu cũng chẳng đọc vào một chữ.
Tôi dùng ngón tay vuốt mấy trang sách, nghĩ tới một cuốn sách công cụ đã lâu không nhìn thấy.
Vì vậy ngẩng đầu nói:
“Tôi muốn sắp xếp giá sách trong thư phòng.”
“Được.”
Cậu ấy lập tức dừng việc.
“Tôi đi cùng.”
“Có cuốn sách lâu rồi không thấy.”
“Tôi muốn tiện thể tìm.”
Tạ Sơ Ngọc đi tới, nắm cánh tay tôi.
“Tôi đỡ cậu đi.”
Tôi “ừ”, gật đầu.
Cảm thấy Tạ Sơ Ngọc đột nhiên trở nên rất dính người.
Trước kia cậu ấy không như vậy.
Ngay cả lúc b/ệnh, phẫu thuật, muốn tôi ở lại cũng chỉ dùng tiền đổi thời gian.
Chưa từng vô điều kiện yêu cầu ở cạnh tôi.
Nhưng hôm nay bất kể tôi làm gì, cậu ấy đều đi theo.
Bây giờ tôi đề nghị tới thư phòng cũng vậy.
Mấy ngày trước rõ ràng là tôi trông cậu ấy rất ch/ặt.
Ngay cả ngủ cũng phải khóa c/òng.
Nhưng sáng nay tôi vô tình ngã một lần, tình hình đã thay đổi rất nhiều.
Biến thành tôi và cậu ấy, không ai yên tâm để người kia rời khỏi tầm mắt.
Sách ở tầng trên phải dùng thang mới lấy được.
Tôi vốn muốn tự leo lên sắp xếp.
Lại bị Tạ Sơ Ngọc ngăn.
Cuối cùng đổi thành cậu ấy sắp sách trên cao.
Tôi ở dưới phân loại kỹ những cuốn thường dùng.
Đang tập trung thì Tạ Sơ Ngọc đột nhiên vỗ vai.
“Cuốn sách công cụ cậu muốn tìm là quyển này sao?”
Không biết lúc nào cậu ấy đã xuống.
Đi tới bên cạnh đưa một cuốn sách.
Cậu ấy khẽ đọc tên:
“Thiết kế hệ thống truyền thông XilinxIntel FPGA?”
“Đúng.”
Tôi hơi bất ngờ.
Nhận sách từ tay.
Không nghĩ thật sự còn tìm được.
Thật ra sách không quan trọng.
Cần thì có thể m/ua lại.
Quan trọng là tấm ảnh kẹp bên trong.
Tôi tiện tay lật trang.
Tấm ảnh rơi ra.
Tạ Sơ Ngọc nhanh hơn tôi một bước, cúi xuống nhặt.
Vừa định đưa lại, rất nhanh lại rụt tay.
Bàn tay tôi đang giơ ra nhận rơi vào khoảng không.
Tôi im lặng nhìn.
Cậu ấy cầm ảnh, khẽ chạm đầu ngón tay tôi.
“Có thể cho tôi xem một chút không?”
“Được.”
Tôi quay người tiếp tục xếp sách.
“Cũng chẳng có gì để xem.”
“Xem xong giúp tôi kẹp lại.”
Không biết một bức ảnh có gì mà xem lâu như vậy.
Tạ Sơ Ngọc cầm nó ngắm rất lâu, sau đó mới chậm rãi lại gần.
“Thẩm Hàn Kiều.”
Cậu ấy hỏi:
“Trong ảnh là cậu lúc nhỏ sao?”
Tạ Sơ Ngọc đưa tay chọc nhẹ mặt tôi.
“Cậu từ nhỏ đã không thích cười à?”
“Chụp ảnh cũng không có biểu cảm.”
Tôi lạnh lùng gạt tay.
Bảo đừng lề mề, mau tiếp tục dọn.
Nói xong định lấy lại ảnh, nhưng cậu ấy đã nhanh hơn một bước lật sang mặt sau.
Đương nhiên tôi biết mặt sau có gì.
Một dòng chữ bút máy ngay ngắn:
“Chụp ngày 27 tháng 9 năm 2006, tặng Kiều Kiều.”
“… Kiều Kiều.”
Tạ Sơ Ngọc nhắc lại cái tên, rồi đưa ảnh trả tôi.
“Hồi nhỏ mọi người đều gọi cậu là Kiều Kiều sao?”
“Không có ‘mọi người’.”
Tôi nói.
“Chỉ viện trưởng cô nhi viện gọi như vậy.”
“Bức ảnh này cũng do bà ấy chụp.”
Tôi kẹp ảnh lại vào sách.
“Vậy sao trên mặt cậu lúc nhỏ có vết thương?”
Cậu ấy rõ ràng chưa định dừng chủ đề.
Lại gần sờ mặt tôi.
“Bị ngã sao?”
“Viện trưởng đối xử với cậu tốt không?”
“Có phải rất thích cậu nên mới gọi Kiều Kiều?”
Tôi mím môi.
Ngẩng mắt nhìn Tạ Sơ Ngọc.
Cảm xúc trong mắt cậu ấy không giống tò mò.
Nhiều hơn là quan tâm và…
Lo lắng?
Dù sao tôi phán đoán cậu ấy rất hứng thú với bức ảnh và quá khứ của tôi.
Kiếp trước Tạ Sơ Ngọc cũng từng hỏi câu tương tự.
Nhưng khi ấy tôi nói với cậu ấy có thể yên tĩnh một chút, đừng luôn tới làm phiền không.
Thật ra tôi không thật sự phiền cậu ấy.
Chỉ không muốn cậu ấy biết quá khứ.
Bây giờ vẫn không muốn.
Nhưng hiện tại tôi đã hiểu Tạ Sơ Ngọc có lẽ rất yếu đuối.
Tôi nên cố thuận theo.
Vì vậy vẫn mở miệng lần lượt trả lời:
“Vết thương không phải do ngã.”
“Là đ.á.n.h nhau.”
“Viện trưởng không thích tôi.”
“Bà ấy gọi tất cả trẻ trong viện bằng cách lặp chữ cuối trong tên.”
Tạ Sơ Ngọc bất ngờ nhìn tôi.
“Hồi nhỏ cậu còn đ.á.n.h nhau?”
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
“Ở đó trật tự khá hỗn lo/ạn.”
“Ăn cơm phải tranh.”
“Tranh đồ ăn thì dễ đ.á.n.h nhau.”