Tay tôi cầm vali cứng đờ.

Quay đầu lại trong vô thức, ánh mắt dừng ở người đàn ông đang ngồi bên mép giường.

Chiếc giường ọp ẹp chật hẹp này chỉ cần động đậy chút thôi đã kêu cót két.

Tống Kinh Mặc cao lớn, co quắp trên chiếc giường nhỏ trông thật tội nghiệp, chưa kể còn phải nhường chỗ cho tôi nằm cùng.

Mùa đông ôm nhau còn đỡ lạnh, nhưng hè đến, tôi thường đạp cái chăn mỏng hắn đắp lên bụng mình xuống, rồi đ/á luôn cái thân hình tỏa nhiệt sang phía khác.

Hắn đành co người nép vào góc tường, gượng gạo nằm như thế suốt đêm.

Hôm kia, chiếc giường này còn g/ãy mất một chân sau trận giằng co của chúng tôi.

Tống Kinh Mặc nhặt mấy viên gạch về chèn tạm.

Trông thật lố bịch và thảm hại.

Người đàn ông ngồi bên giường cúi gằm mặt, trên tay vẫn cầm chiếc khăn lau chân cho tôi.

Bóng tối bao trùm khiến tôi không đọc được biểu cảm của hắn.

Nhưng tôi luôn có cảm giác, lúc này Tống Kinh Mặc giống hệt một con chó lớn bị bỏ rơi, đến cái đuôi cũng cụp xuống.

Căn phòng ngập tràn hơi thở của tôi.

Ngoài chiếc vali mới tinh này, tôi chẳng định mang theo thứ gì khác.

Với lại, từ nay tôi đã là cậu ấm đại gia thứ thiệt rồi, muốn gì chẳng được.

Có lẽ nhận ra tôi đứng khựng lại nơi cửa,

Tống Kinh Mặc ngẩng lên, giọng khàn khàn:

"Tiểu Trì?"

Hắn đứng dậy, vài bước chân đã đến trước mặt tôi.

Tống Kinh Mặc mặc nguyên chiếc tạp dề màu hồng có thắt nơ bướm.

Hôm trước sau khi chọc tôi đi/ên tiết, hắn đã bị tôi thờ ơ suốt một thời gian dài.

Hắn hỏi phải làm sao tôi mới hết gi/ận.

Tôi nghĩ ra cách hànhz hạz hắn: bắt hắn sau này về nhà chỉ được mặc mỗi chiếc tạp dề nơ này.

Tống Kinh Mặc đồng ý.

Lúc này, chiếc tạp dề đung đưa theo từng bước chân, để lộ những vết răng và vết cào phía dưới.

Hắn nhìn tôi đầy thận trọng:

"Đừng đi nữa... được không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0