Sau khi vết thương lành hẳn, tôi trở lại công ty.

Lấy lý do thân thiết với đàn anh cùng trường, tôi liên tục tiếp cận Lục Dật, muốn dò hỏi từ anh ta.

Lăng Vọng Ý cũng vận động các mối qu/an h/ệ xung quanh, điều tra mọi chuyện của aLục Dật từ khi mới sinh ra.

Một tuần sau, chúng tôi cuối cùng cũng phát hiện ra điểm bất thường.

Con đường đời của Lục Dật bắt đầu từ thời trung học đã có bước ngoặt cực lớn. Vốn là học sinh đội sổ, chỉ sau một đêm đã vươn lên dẫn đầu toàn trường. Sau đó thuận buồm xuôi gió, có vô số ong bướm vây quanh.

Chúng tôi nhìn thấy sự nghiêm trọng hiện rõ trên gương mặt đối phương.

Có vẻ như ng/uồn sức mạnh thần bí kia đến từ Lục Dật.

Chuyện chuyên môn phải giao cho người có chuyên môn giải quyết.

Chúng tôi lập tức tìm đến Trung tâm Nghiên c/ứu Năng lượng Huyền bí Quốc gia, báo cáo tình hình của Lục Dật.

Sau khi x/á/c nhận, Lục Dật bị quản thúc tại một hòn đảo nhỏ, trở thành chuột bạch bị nghiên c/ứu tỉ mỉ. Đối ngoại thì giải thích rằng anh ta đang cống hiến cho đất nước.

Lần nữa gặp lại, thần trí của anh ta đã không còn minh mẫn. Gặp ai cũng túm lấy hỏi: "Có phải mày cư/ớp hệ thống của tao không?"

Khi hỏi đến tôi, tôi nhanh tay khóa ch/ặt hai tay anh ta, hỏi ngược lại: "Vậy mày đã cư/ớp đoạt cuộc đời của bao nhiêu người rồi?"

Lần cuối nghe thấy tin tức về anh ta là tin t/ử vo/ng. Anh ta uống rư/ợu đến ch*t giữa đường vào một ngày mùa đông.

Mọi chuyện tạm khép lại, con búp bê trong tay tôi lập tức trở nên bỏng rát. Tôi quyết định đem Tiểu Lăng Vọng Ý thu dọn gọn gàng, cùng anh đến cửa hàng búp bê để hủy nó.

"Xin chào, có thể giúp tôi hủy con búp bê vu thuật này không?"

Cô gái xinh đẹp ngẩng đầu nhìn tôi: "Thưa quý khách, đây là búp bê cảm ứng."

???

Búp bê cảm ứng?

Tôi nghi ngờ mình nghe nhầm. Chẳng phải tôi đặt làm búp bê m/a thuật sao?

Cô ấy giúp tôi nhớ lại yêu cầu, giọng đều đều lặp lại: "Yêu cầu của quý khách là "Trước hết phải giống anh ta, để tôi có cảm giác nhập vai. Thứ hai, bên anh ta cũng phải cảm nhận được rõ ràng", đây chính x/á/c là chức năng của búp bê cảm ứng."

Tôi lau vội mồ hôi lạnh không tồn tại trên trán. Thì ra từ đầu, tôi đã m/ua búp bê cảm ứng? Bảo sao mỗi lần dùng búp bê, Lăng Vọng Ý lại phản ứng dữ dội thế.

Lăng Vọng Ý bên cạnh đang nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý. Mặt tôi nóng bừng, vội cầm búp bê kéo anh rời đi.

"Vậy chúng tôi không hủy nữa."

Nhưng Lăng Vọng Ý bỗng dừng lại, thao tác quét mã thanh toán một mạch.

"Làm ơn cho tôi đặt một con búp bê cảm ứng của em ấy, loại tốt nhất."

Ba ngày sau, anh nhận được búp bê cảm ứng của tôi, anh nở nụ cười kỳ quái. Tôi có linh cảm chẳng lành.

Tối hôm đó, anh m/ua cả thùng th/uốc tráng dương. Ngh/iền n/át từng viên từng viên một rồi hòa vào nước.

"!"

Mắt tôi trợn tròn, lao đến ngăn anh lại. Liều lượng này ch*t người đó!

Anh nhanh tay nhanh mắt, một tay ghì tôi vào lòng, tay kia thả búp bê cảm ứng của tôi vào nước, chà xát chậm rãi. Nghiêng đầu cười khẽ: "Đừng sợ, tác dụng của th/uốc cứ để chồng xử lý cho em."

Người tôi mềm nhũn, đột nhiên cảm nhận được một bàn tay vô hình đang vuốt ve khắp cơ thể. Ở vài chỗ không tiện nói ra lưu lại lâu nhất.

Khi búp bê được vớt lên, nước nhỏ giọt không ngừng. B/ắn lên người Lăng Vọng Ý, làm ướt cả áo. Nhưng anh không hề gh/ét bỏ.

Cái máy sấy thú cưng tôi m/ua trước đây giờ thành của anh luôn. Anh quăng con búp bê nặng trịch vì ngấm nước vào máy sấy, sốt sắng ôm ch/ặt lấy tôi.

Th/uốc dần phát tác, mặt tôi đỏ bừng, chân mềm nhũn không đứng vững, đành ngồi trong lòng anh. Anh bế tôi đặt lên giường, nhẹ nhàng cởi khuy áo, ánh mắt khó hiểu: "Giang thần y, hình như em bệ/nh rồi. Để anh kiểm tra kỹ cơ thể em nào."

Sau khi bị anh hành đến thê thảm…

Tôi rơi hai hàng nước mắt to như mì bản rộng.

Hối h/ận vô cùng.

Đáng lẽ tôi không nên m/ua cái thứ búp bê vu thuật gì đó.

Bởi vì…

Thứ đó mẹ nó là búp bê cảm ứng!

Hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
3 Ai cũng ngã thôi Chương 11
11 Hàng xóm ngon lắm Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hẹn ngày người trở lại

Chương 9
Tôi là thế thân của ánh trăng sáng đoản mệnh mà vị đại gia thương giới kia luôn hoài niệm. Ngay ngày đăng ký kết hôn, tôi vô tình xuyên không về 22 năm trước. Người chồng đại gia tương lai vốn hô mưa gọi gió của tôi, lúc này mới chỉ 16 tuổi. Nhìn thiếu niên hư hỏng nhuộm mái tóc vàng hoe chói mắt trước mặt, tôi sống chết ngăn không cho cậu ta leo tường trốn học: "Chồng ơi! Anh phải học hành tử tế đi, nếu không sau này lấy gì mua trang sức, mua túi xách cho em?" Hơi thở của thiếu niên khựng lại. Cậu ta tin tôi là vợ tương lai của mình, vì lời hứa mua trang sức, túi xách mà tôi nói, bắt đầu đèn sách đêm ngày, vươn lên đứng đầu bảng xếp hạng toàn khối. Thế nhưng, ngay khi tôi đang đồng hành cùng cậu ta, sắp sửa thi đỗ Đại học Thanh Hoa, Bắc Kinh theo đúng quỹ đạo lịch sử, thì ánh trăng sáng của cậu ta, cũng chính là người vợ trước kia, đã xuất hiện.
Cách biệt tuổi tác
Hiện đại
Chữa Lành
0