Đây là câu chuyện xảy ra sau khi được mẹ đồng ý, thì bị ba phát hiện.

Và rồi… ba tôi chính thức chấp nhận cho tôi chuyển ra ngoài.

Tôi tưởng mọi chuyện đã êm xuôi.

Mẹ tôi không phản đối. Tôi với Tống Thần Dật sống chung, vẫn ngọt ngào như thường, chỉ là kín đáo hơn xíu cho yên nhà yên cửa.

Cho đến một buổi chiều nọ, tôi đang ở phòng, thì ba gõ cửa: “Tiểu Hy, xuống phòng khách. Ba có chuyện nói.”

Tôi r/un r/ẩy như học sinh bị bắt quả tang quay bài.

Bước xuống thấy Tống Thần Dật ngồi trên ghế salon, lưng thẳng như quân nhân, mặt bình tĩnh nhưng hai tay đặt trên đùi siết lại.

Trên bàn là... giấy chuyển hộ khẩu.

Tôi ch*t lặng.

“Ba…” Tôi ấp úng.

Ba tôi không nói gì, chỉ nhìn tôi. Ánh mắt đó, tôi tưởng mình tiêu rồi.

Cuối cùng, ông thở dài: “Ba biết rồi. Không cần giấu nữa.”

Tôi định cãi, nhưng Tống Thần Dật đã đứng dậy, cúi đầu, giọng rành rọt: “Cháu xin lỗi vì đã không nói sớm. Nhưng cháu thật lòng với Tiểu Hy. Cháu không có ý đùa giỡn.”

Ba tôi nhìn anh ta như đang cân nhắc xem có nên gọi công an không.

Im lặng vài giây.

Rồi ông quay qua tôi: “Mẹ con nói hai đứa trưởng thành rồi, có quyền chọn người mình thương.”

Tôi gật, tim vẫn đ/ập như trống trận.

Ba tôi lại nói tiếp: “Nhưng nói thật... cái kiểu sáng ra khỏi phòng mà một người mặt đỏ còn một người thì lim dim ngáp... tụi con tưởng ba m/ù hả?”

Tôi: “...”

Tống Thần Dật ho nhẹ, quay mặt đi.

Tôi cúi đầu, định tìm chỗ chui.

Ba tôi lắc đầu, đứng dậy: “Thôi. Nếu thương nhau thật thì sống cho đàng hoàng. Đừng để người ngoài nói này nói nọ. Ba không cấm, nhưng từ giờ, hai đứa ra ngoài sống riêng. Không phải vì ba gh/ét, mà vì... ba chịu hết nổi.”

Tôi ngơ ngác: “Ý ba là… ba cho phép?”

Ba tôi nhìn tôi, gật đầu.

“Ừ. Đi đi. Mang theo hết đống áo đôi, cốc đôi, khăn đôi… để khỏi làm ba thấy mà nổi da gà.”

Tôi bật cười, mà mắt lại cay.

Không biết vì xúc động hay vì... ngạc nhiên quá độ.

Tối đó, tôi và Tống Thần Dật dọn ra căn hộ mới.

Ba tôi không tiễn, chỉ dặn: “Nếu thằng kia dám làm con khóc, thì quay về đây. Ba xử nó.”

Tống Thần Dật nghe xong chỉ đáp đúng một câu: “Cháu sẽ không để em ấy phải quay về.”

Tôi luôn nghĩ ba tôi là người cứng nhắc.

Nhưng hóa ra, ông chỉ lặng lẽ đứng sau, nhìn, biết tất cả và chờ đến lúc tôi đủ lớn để tự chọn hạnh phúc của mình.

Chuyển hộ khẩu hôm đó không phải vì bị đuổi.

Mà là vì... ba đã gật đầu thừa nhận: “Thằng đó yêu mày đủ nhiều để giữ mày suốt đời.”

END

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
490
2 Bên vực thẳm Chương 6
4 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Ba quy tắc Chương 11
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đả Hồn Tiên Ngoại Truyện: Ngọn đèn 25 năm

Chương 12
Khi tôi vừa chào đời, trưởng bối trong tộc đã xem mệnh cho tôi, nói rằng số mệnh của tôi là “ngọn đèn 25 năm”. Điều đó có nghĩa là tôi chỉ có thể sống đến năm 25 tuổi. Nhưng mệnh tôi lại vượng phu, nhà nào cưới được tôi, nhà đó sẽ được phúc đức soi sáng như đèn. Hơn nữa, chỉ cần sau khi tôi chết vẫn tiếp tục thờ phụng tôi, thì con cháu đời đời trong gia đình ấy đều có thể được tôi phù hộ. Vì thế, tôi còn chưa đầy một tháng tuổi, người đến nhà hỏi cưới đã suýt giẫm nát bậc cửa nhà tôi. Cha tôi chẳng những không lo lắng cho tính mạng của tôi, ngược lại ngày nào cũng bận rộn chọn lựa những người con rể được đưa đến tận cửa. Mẹ tôi đang ở cữ đã làm ầm ĩ một trận, nhưng căn bản chẳng có ai để tâm. Sau đó, bà cũng không làm loạn nữa, chỉ ngày ngày ôm chặt lấy tôi trong lòng. Khi tôi còn chưa tròn 1 tuổi, đã được định hôn ước từ bé với một cậu bé họ Trịnh, lúc ấy mới 6 tuổi. Nhưng mẹ tôi không cho bọn họ có cơ hội cử hành nghi lễ đính hôn. Ngay trong đêm hôm đó, bà ôm tôi lén lên chuyến tàu trở về nhà ngoại. Năm nay, vừa qua sinh nhật 24 tuổi, tôi đột nhiên nhận được hai tấm thiệp mời. Một tấm là thiệp hỷ, mời dự đám cưới của người họ Trịnh. Một tấm là thiệp tang, người chết chính là cha tôi.
Hiện đại
Kinh dị
Linh Dị
286
Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
Âm Châu Chương 12