Tôi quay đầu nhìn.

Quả thật có vài chiếc xe sang.

Nhưng khu này đang giải tỏa, dân giàu sau đền bù nhiều vô kể, lái xe sang cũng bình thường.

Tôi không nghĩ nhiều, tiếp tục bịt mũi chịu đựng.

Đến bệ/nh viện, tôi nhịn đói rút một ống m/áu, chuẩn bị làm xét nghiệm dung nạp đường.

Ngụm nước đường vừa uống xuống suýt làm tôi nghẹn ch*t.

Muốn đ/á/nh ch*t người b/án đường.

Đang nhắm mắt chờ lấy m/áu lần hai thì khoa sản vốn ồn ào bỗng yên lặng kỳ lạ.

Ngay cả người nhà ngồi cạnh đang ngáy cũng im bặt.

?

Tôi mơ màng mở mắt.

Chỉ thấy cuối hành lang khoa sản có một đám đàn ông vest đen bước tới, và tôi vừa hay chạm mắt với gương mặt u ám như q/uỷ giữa đám đông.

Gương mặt đó quen đến ch*t được.

Chính là Chu Kiêu mà tôi mặt dày cưỡi lên suốt hơn một tháng.

!

Mẹ nó.

Con ngươi tôi co rút, trong lòng ch/ửi thề liên hồi, ôm bụng lập tức cúi đầu.

Tóc che gần nửa mặt, run lẩy bẩy.

Khóe mắt liếc thấy Chu Kiêu mang giày da đế mỏng từng bước tiến lại gần, rồi dừng trước mặt tôi.

“Tống Dị, nghĩ xong cách ch*t chưa?”

Tôi giả vờ không nghe thấy anh ta gọi tên mình, cúi đầu bứt móng tay.

“Giả c/âm?”

Chu Kiêu bóp cằm tôi, nâng đầu tôi lên.

Bốn mắt nhìn nhau.

Sau khi hồi phục thị lực, đôi mắt Chu Kiêu đen sâu lạnh lẽo, lửa gi/ận ngùn ngụt, khiến chân người ta r/un r/ẩy.

Nhưng trong cơn gi/ận đó dường như có chút vui mừng vì tìm lại được.

?

Tôi căng thẳng trong lòng, ngoài mặt lại vô tội hoảng hốt, hạ giọng.

“Gì cơ? Thưa ngài, ngài nhận nhầm người rồi sao? Xin buông tôi ra.”

Tôi cố gỡ tay anh ta.

Tay Chu Kiêu cứng như sắt, không lay chuyển được.

Anh ta cười lạnh.

“Nhận nhầm?”

“Tống Dị, em tưởng lúc đó tôi không nhìn thấy thì không biết em trông thế nào sao? Muốn có ảnh của em với tôi rất dễ.”

Ch*t ti/ệt.

Quên mất.

Dạng đại lão như anh ta muốn điều tra ảnh ai cũng được.

Sau khi sáng mắt nhìn một cái là biết tôi ra sao.

Tôi chột dạ nhưng vẫn cứng miệng.

“Tôi chỉ là mặt đại trà thôi, anh còn như vậy tôi báo cảnh sát nói anh quấy rối phụ nữ đó!”

“Anh nhận nhầm người rồi, tôi không tên Tống Dị.”

Tôi la lên.

Đúng lúc bác sĩ nghe động tĩnh chạy ra, mở miệng gọi lớn.

“Tống Dị, sao vậy!”

Biểu cảm tôi nứt toác, rồi tuyệt vọng nhắm mắt.

Trời ơi.

Vốn có thể lừa qua, bác sĩ gào một tiếng là tôi xong đời rồi.

Chu Kiêu buông tay khỏi cằm tôi, đứng thẳng dậy.

Khẽ nhướng mày.

“Giờ thừa nhận, tôi đảm bảo không làm gì em.”

“Không thừa nhận, chờ tôi điều tra rõ ngày mai, tôi sẽ thật sự phế em.”

!

Tôi lập tức nịnh nọt cười, trượt xuống đầu hàng.

Còn ân cần phủi lớp bụi không tồn tại trên vest anh ta.

“Anh, anh Kiêu yêu quý, mắt anh tinh thật, tôi vừa rồi đùa chút thôi.”

Tôi không phải hèn.

Tôi là sợ.

Thật sự sợ.

Sợ Chu Kiêu nổi gi/ận phế tôi thật.

Dù sao tôi nhặt anh ta về, coi anh ta như công cụ, lén giữ giống của anh ta, chuyện này đúng là đáng bị h/ận.

Nếu có người tính kế tôi như vậy, tôi cũng khiến hắn hối h/ận cả đời.

Tôi vừa xin lỗi vừa lén kéo áo che lại.

Nhưng không kịp nữa.

Chu Kiêu cúi mắt nhìn bụng tôi đã to khó che.

Cười lạnh.

“Tống Dị, trong bụng em là giống của thằng nào?”

“Anh Kiêu nói gì vậy, tôi là nam mà, sao có thể mang th/ai, chỉ là ăn nhiều thôi.”

Tôi cứng miệng chối.

Chu Kiêu nhướng mày.

“Ăn nhiều mà đến khoa sản?”

“Tôi có sở thích đặc biệt.”

“Vậy que thử th/ai trong phòng trọ em là của ai?”

Quả nhiên lục ổ chó của tôi rồi!

Tôi cứng họng thì Chu Kiêu nâng mí mắt.

“Còn nữa, Tống Dị, em không biết mang th/ai vẫn có thể làm xét nghiệm huyết thống sao?”

Đệt.

Còn có trò đó?!

Tôi bỏ học cấp hai làm sao biết mấy chuyện cao cấp này!

Tôi ưỡn cổ.

“Làm thì làm, tôi cũng không sợ, dù sao không phải của anh, tôi… tôi…”

Hết đường nói.

Dạng người như Chu Kiêu đã tìm được tôi thì những chuyện khác cũng sẽ biết hết.

Tôi ủ rũ.

“Được rồi, Chu Kiêu, đứa bé là của anh.”

Chu Kiêu khựng lại.

Dù anh ta đã đoán được đáp án, nhưng nghe chính miệng tôi thừa nhận vẫn khiến đầu óc choáng váng.

“Em c/ứu tôi, giả làm phụ nữ, chỉ để sinh con?”

“Gen anh tốt, con sinh ra cho tôi dưỡng già chắc chắn không tệ, ít nhất cũng đẹp trai như anh.”

Tôi thuận miệng tâng bốc thêm một câu.

Chu Kiêu hít sâu một hơi, bất lực.

“Tôi đúng là phải cảm ơn em đã coi trọng.”

“Khách sáo rồi, anh.”

Tôi cười lấy lòng.

Chu Kiêu nhìn tôi, ánh mắt phức tạp u ám, hỏi vấn đề luôn mắc giữa hai chúng tôi.

“Tống Dị, rốt cuộc em là nam hay nữ?”

Đã bị l/ột sạch rồi.

Muốn giấu cũng không được.

Tôi quay mặt đi, lúng túng nói.

“Chắc anh cũng đoán tôi là người lưỡng tính rồi chứ?”

Tôi tên Tống Dị.

Dị là khác thường.

Cơ thể tôi không hoàn toàn là đàn ông, cũng không hoàn toàn là phụ nữ.

Là một dạng dị dạng.

Vì thế vừa sinh ra mấy ngày tôi đã bị cha mẹ ruột bỏ cạnh thùng rác.

Viện trưởng cô nhi viện nhặt tôi về, làm giấy khai sinh giới tính nam.

Từ đó tôi vào nhà vệ sinh nam.

Tất nhiên luôn tránh lúc có người.

Cứ thế đến cấp hai, viện trưởng mất, cô nhi viện đóng cửa.

Tôi buộc phải bỏ học ki/ếm sống.

Bí mật cơ thể tôi luôn cố che giấu, ngủ cũng không dám cởi quần.

Nhưng cũng có lúc lộ.

Thế giới tầng đáy có đủ loại á/c.

Tôi chỉ có thể cầm d/ao phản kháng, lấy ghế đ/ập bọn chúng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn Trai Bỗng Nhiên Trở Nên Đẹp Trai

Chương 10
Bạn trai đột nhiên biến thành soái ca, mọi người khen tôi có con mắt tinh đời, nhưng tôi lại hoảng loạn. Rốt cuộc tôi đã tỏ tình với anh ấy 44 lần, đến lần thứ 45 anh ấy mới chịu đồng ý. Tôi vẫn tự lừa dối bản thân rằng anh ấy có tôi trong tim, cho đến đêm đó khi nghe thấy tiếng bạn cùng phòng khóc nức nở gọi tên người yêu tôi... Trước đây khi tôi thích Lục Hàng, cả đám đều bảo mắt tôi có vấn đề. Anh ấy ngoài ưu điểm học giỏi thì vừa béo vừa nóng tính. Mọi người đều thắc mắc tại sao một hoa khôi của khoa như tôi lại để mắt tới anh ta. Giờ đây, lại có người nói: Tại sao soái ca Lục Hàng lại chọn một ả đào lẳng lơ làm bạn gái?
40.27 K
9 Mùa xuân ở quê Chương 9
11 Hồi Âm Thầm Mến Chương 24
12 NGƯỜI MAI TÁNG Chương 395: Hoạt sát ở vùng ngoại ô

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Để Em Thế Chỗ Anh Ta

Chương 23.
Sau sáu năm kết hôn, Phó Cảnh Xuyên cảm thấy chán, muốn ly thân một thời gian để tìm lại cảm giác tình đầu. Anh ta tìm đến cô em khóa dưới của tôi, còn tôi thì tìm đến người anh em của anh ta. Trong điện thoại, chúng tôi chúc nhau ngủ ngon rồi vô tình gặp nhau ở khách sạn. "Anh đưa đàn em khóa dưới về khách sạn, cô ấy uống say rồi, anh không thể để cô ấy một mình được." Đang lo không tìm được lý do, tôi chỉ luôn vào anh em của anh ta bên cạnh: “Cậu ấy cũng say rồi, dù gì cũng là anh em của anh, em không thể để cậu ấy ngoài đường được." Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng, người anh em của anh ta phá vỡ sự im lặng: "Hay là bốn người chúng ta cùng gộp đơn luôn đi, không chừng còn được giảm giá nữa." Thế là anh ta tức đến mức mặt mày tái mét. Ba tháng sau, anh ta chia tay với cô em khóa dưới và nói muốn quay về gia đình để có con với tôi. Nhưng không ngờ điện thoại lại do người anh em của anh ta nghe máy: "Bên này thì không dứt được rồi, cô ấy vừa mới mang thai vài giờ trước."
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Bệnh Sạch Sẽ Chương 10