Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1124: Ngày tế tổ (Thượng)

05/03/2025 15:07

Bạch Tiểu Thuần trả lời vội vã, nghĩ gì nói đó khiến lời nói có chút lộn xộn. Theo lời nói ra, mạch suy nghĩ rõ ràng hơn, ngôn từ cũng trở nên lưu loát hơn.

- Coi như trong lòng đám người Trần Hảo Tùng đám người đều hướng về phía Khôi Hoàng thì có làm sao?! Bọn hắn có dám thừa nhận hay không?

- Kể cả toàn bộ đám quyền quý trong triều đứng ở phe Khôi Hoàng cũng không có gì đáng nói! Bọn chúng không dám thể hiện suy nghĩ của mình trước mặt Đại Thiên Sư, điều này chứng tỏ một mình ngài có thể áp chế tất cả bọn họ!

Bạch Tiểu Thuần càng nói càng như ý, ánh mắt cũng trở nên có thần thái.

- Đại Thiên Sư, ngài có lẽ không thể khiến cho mọi người trung thành, cũng không đoán ra ai không trung, nhưng người có thể làm cho tất cả đều phải sợ hãi!

- Vì vậy ty chức cho rằng ngài không cần bận tâm bọn họ nghĩ gì, chỉ cần để ý bọn hắn sợ ai là đủ!

Lời nói Bạch Tiểu Thuần càng lúc càng lớn, âm vang hữu lực. Đến khi hắn nói xong, ánh mắt Đại Thiên Sư ngưng tụ giống như có điều suy nghĩ. Kết quả này làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy bội phục chính mình. Hắn cảm thấy lời nói của mình vô cùng hoàn mỹ, hơn nữa còn có đạo lý trong đó.

Nhìn thấy Đại Thiên Sư trầm tư, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy đắc chí, bội phục cơ trí của mình thật sự là thiên hạ vô song, không gì sánh kịp.

- Để giữ lại gốc dược thảo ở Lý gia, còn có Khuyết Nhi, ta liều mạng.

Bạch Tiểu Thuần vội ho một tiếng, cảm giác mình cực kỳ ưu tú và trượng nghĩa. Hắn thấy có lẽ nên rèn sắt khi còn nóng, vì vậy bỗng nhiên mở miệng.

- Đại Thiên Sư, ty chức có một kế...

- Nói!

Thần sắc Đại Thiên Sư khôi phục như thường, nhìn không ra đang có tâm sự gì. Hắn nhìn lướt qua Bạch Tiểu Thuần, nhàn nhạt mở miệng.

Bạch Tiểu Thuần vội nói:

- Ta có thể tạo ra cho Đại Thiên Sư một cơ hội. Cơ hội này sẽ khiến văn võ cả triều phải thể hiện thái độ trước mặt Đại Thiên Sư ngài.

- Ty chức nhãn lực không tinh, nhìn không ra trong bụng mấy lão hồ ly kia đang suy tính gì nhưng Đại Thiên Sư mắt sáng như đuốc. Thông qua lời nói và chấn động thần h/ồn của bọn hắn có thể sẽ nhìn ra một chút.

Bạch Tiểu Thuần nói đến đây, cẩn thận sắp xếp suy nghĩ trong đầu, cảm thấy kế hoạch rất khả thi, không khỏi mặt mày hớn hở.

- Kế này của ty chức có thể nói thiên địa khiếp, q/uỷ th/ần ki/nh. Có thể nói là sát chiêu. Chiêu này vừa ra thì lòng người cũng sáng tỏ.

Bạch Tiểu Thuần vỗ ng/ực, ngạo nghễ vô cùng.

Hắn hớn hở chờ Đại Thiên Sư hỏi mình xem kế hoạch là gì nhưng chờ cả buổi mà vị kia vẫn lạnh nhạt, hững hờ khiến Bạch Tiểu Thuần lúng túng không hiểu ra sao. Hắn gãi gãi đầu, đành tiếp tục nói:

- Bất quá sát chiêu này của ta cần phải thi triển trước mặt quyền quý cả triều, thậm chí phải có cả Khôi Hoàng ở đó thì mới có thể dùng được. Đại Thiên Sư không biết sắp tới có buổi lễ long trọng nào không?

Bạch Tiểu Thuần vừa chào hàng vừa chờ mong nhìn Đại Thiên Sư.

Đại Thiên Sư nghiền ngẫm nhìn Bạch Tiểu Thuần, nhắm hai mắt, một lúc sau cất giọng khàn khàn:

- Một tháng sau có tế tổ! Ngươi đã nắm chắc thì hãy thể hiện cho lão phu xem cái ngươi gọi là sát chiêu này.

Đại Thiên Sư vẫn không buồn hỏi xem kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần là gì, chỉ phất tay một cái khiến Bạch Tiểu Thuần thấy hoa mắt, chớp mắt một cái đã ở bên ngoài hoàng cung.

- Bạch Tiểu Thuần ta một khi ra tay, chính mình cũng cảm thấy sợ hãi. Đến lúc đó ta sẽ khiến cho Đại Thiên Sư và tất cả mọi người thấy được chỗ đ/áng s/ợ của ta!

Bạch Tiểu Thuần tràn đầy tự tin với kế hoạch của mình. Hắn say sưa tưởng tượng đến hình ảnh sáng chói của mình vào hôm đó, càng nghĩ càng say sưa, chốc chốc còn cười ra tiếng.

Bạch Tiểu Thuần đắc ý ngâm nga câu hát, dẫn Thi Khôi Huyết Quân trở về Giám Sát phủ. Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần trở về, Chu Nhất Tinh vội chạy đến phục mệnh nhưng nhanh chóng bị Bạch Tiểu Thuần đuổi đến khu vực khác của Giám Sát phủ còn hắn thì bế quan trong chủ điện.

Lúc này hắn chưa rảnh quan tâm tới Tống Khuyết, trong đầu không ngừng phân tích, hoàn thiện kế hoạch của mình. Bạch Tiểu Thuần lấy h/ồn tháp gọi h/ồn Bạch Hạo ra rồi báo cho đối phương kế hoạch của mình.

Bạch Hạo nghe mà tròng mắt muốn rớt ra, ngơ ngác nhìn sư tôn thật lâu mới hít một hơi thật dài.

- Chiêu này.....thật là sư tôn nghĩ ra sao?

Bạch Hạo hơi nghi ngờ

- Đương nhiên là do vi sư nghĩ ra rồi. Thế nào? Lợi hại không!?

Bạch Tiểu Thuần cười đến không ngậm miệng lại được, đắc ý khoe khoang.

- Chiêu này...quá đ/ộc á/c. Nhất là Khôi Hoàng cũng có ở đó, văn võ bá quan cả triều có khi cũng phát đi/ên hết....Bất quá, điểm mấu chốt không phải ở kế sách mà là phán đoán của Đại Thiên Sư.

Bạch Hạo thật lòng tán thưởng sau đó giúp Bạch Tiểu Thuần hoàn thiện nốt những lỗ hổng trong kế hoạch.

- Thời gian trôi chậm quá! Thật mong ngày mai là tới lễ tế tổ luôn...

Bạch Tiểu Thuần thật lâu sau mới đ/è xuống được tâm tình kích động của mình. Nghĩ đến mình vừa xét nhà hai vị Thiên Hầu Lý, Trần, lúc này không thích hợp hành động tiếp, vì vậy quyết định bế quan một tháng.

Lúc trước hắn đ/á/nh cuộc với hai luyện h/ồn sư kia, tình cờ bước vào cảnh giới Dung Hỏa đã ngộ ra nhiều điều. Sau đó trở về nhà hắn lại thử luyện thêm mấy lần lửa mười bảy màu, tích lũy được không ít tâm đắc. Vừa hay một tháng này bế quan sẽ tập trung luyện chế một phen.

Một tháng Bạch Tiểu Thuần bế quan, mọi người trong Khôi Hoàng Thành đều thần h/ồn nát thần tính. Chuyện hai gia tộc Lý, Trần bị Đại Thiên Sư bắt giam, của cải gia tộc bị tịch thu đã nhấc lên sóng to gió lớn oanh động toàn bộ Khôi Hoàng Thành. các Thiên Hầu khác đều như kiến bò chảo nóng, bọn hắn như ngửi được vị tanh của trận mưa m/áu năm nào.

Thực ra ngay từ thời điểm Bạch Tiểu Thuần được bổ nhiệm làm Giám Sát Sứ, bọn hắn đã có dự cảm nhưng không ngờ Bạch Tiểu Thuần lại ra tay nhanh như vậy.

Mà Đại Thiên Sư lần này cũng thật quyết đoán, ra tay chớp nhoáng, chưa đén hai canh giờ mà cả hai gia tộc Thiên Hầu đã sụp đổ.

Có mấy người còn xâu chuỗi các sự việc rồi cho ra kết luận, từ khi Bạch Hạo đến Khôi Hoàng Thành thì tòa thành này đã không còn như trước.

- Bạch Hạo kia...chẳng lẽ thật là Tai Tinh*? (Tai tinh: ngôi sao tai họa)

- Quá đ/ộc á/c! Ta tận mắt nhìn thấy tình cảnh Bạch Hạo xét nhà. Những nơi hắn đi qua, mặt đất bị cào lên ba thước, không còn cả một cọng cỏ.

- Cũng không trách được Bạch Hạo. Giữa hắn và những quyền quý của đã xung đột mấy lần, th/ù h/ận đã đến mức ngươi ch*t ta sống rồi!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bạn trai quen qua mạng của tôi là tên bạn cùng phòng miệng độc

Chương 13
Tôi là người song tính nên thỉnh thoảng sẽ không may làm bẩn quần. Có lần vì chiếm phòng tắm quá lâu mà bị bạn cùng phòng miệng độc mắng cho một trận, tôi vội mở WeChat nhắn với người yêu qua mạng. [Mồm của bạn cùng phòng em độc địa kinh, chẳng qua chỉ dùng nhà vệ sinh hơi lâu một chút thôi mà đã chửi em rơi xuống hố rồi.] Bạn trai qua mạng lập tức dỗ dành tôi: [Bạn cùng phòng của bé đáng ghét quá, đợi chúng ta gặp mặt rồi, chồng sẽ giúp em đánh nó nha.] [Anh tặng bé một chiếc áo bóng rổ bản giới hạn nhé, đừng giận nữa, được không?] Vài ngày sau, bạn cùng phòng bắt gặp tôi mặc chiếc áo bóng rổ đó bước ra khỏi phòng tắm. Bàn tay đang định gõ cửa của hắn cứng đờ giữa không trung, giọng nói cũng run lên: “Chiếc áo này… là ai tặng cậu?”
409
5 Lời Chưa Tỏ Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Khi biết tôi là con gái giả, anh trai tôi chẳng còn giả vờ nữa.

Chương 8
Trước khi biết mình là tiểu thư giả, tôi suốt ngày làm vua trước mặt anh trai. Không thì nửa đêm gọi anh ấy dậy nấu hai món, thì cũng ép anh ấy mặc áo len đen bó sát đến đón tôi tan học… Anh tôi rất bực tức tôi, nhưng vì người lớn trong nhà, chỉ có thể nhịn mà làm theo. Mãi cho đến ngày này, tôi lại ra lệnh cho anh ấy. Anh tôi lạnh lùng nói ba chữ. "Không thể nào." Ngay khi tôi đang làm loạn lên mà không biết trời đất là gì, trước mắt tôi lướt qua vài dòng chữ nhỏ: Tiểu thư giả còn đang gây sự ở đây, nào biết tiểu thư thật đã trở thành học muội của anh trai, hôm nay hai người cùng ăn cơm, anh trai cả quá trình ân cần lại dịu dàng, không như đối với kẻ làm màu nào đó, chỉ có mất kiên nhẫn. Đợi khi anh trai phát hiện tiểu thư giả không phải em gái ruột, còn chưa xuống đường cao tốc đã đuổi người xuống xe, lúc người ta nhìn thấy, tiểu thư giả đã thành từng mảnh đông một mảnh tây, ghép cũng không ghép nổi. Cả ngày hành hạ anh trai, đáng đời thành cô hồn dã quỷ! Tôi bừng tỉnh, yếu ớt rụt lại mái tóc dài còn ẩm đang ở trong tay anh tôi. "Anh, anh không muốn thì thôi, em… em tìm người khác cũng vậy."
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Lối thoát Chương 8