12

Có lẽ là do mùa hè quá đỗi nóng bức, cho dù cơm mà dì giúp việc làm có ngon thế nào, thì mấy hôm nay tôi vẫn không có khẩu vị. Sau khi nuốt miếng cơm sườn cuối cùng, tôi xông thẳng vào nhà vệ sinh, vịn vào bồn cầu nôn thốc nôn tháo.

Lúc này, tim tôi đột nhiên nhảy lên một thoáng.

“Bà dì” mấy tháng nay rồi không thấy.

“……”

Với thái độ không biết tiết chế của Trầm Diên Tri, hắn lại không cho tôi uống th/uốc, thì kết quả này vốn là lẽ đương nhiên. Tôi mang th/ai rồi. Có lẽ Trầm Diên Tri vẫn chưa biết, tôi ngơ ngác nhìn cái bụng vẫn còn phẳng lì của mình.

Bi đát chính là, việc bỏ hay giữ đứa trẻ này, liệu tôi có phải là người quyết định hay không?

Mấy hôm nay Trầm Diên Tri về nhà rất sớm.

Hơn nữa vừa về là chạy đến ôm tôi. Nhiều lúc tôi cũng không phân biệt nổi, con người này rốt cuộc có phải kẻ năm đó cứ nhất thời nổi hứng lên là lại đạp tôi xuống đất không nữa. Giới hạn của hắn không biết từ bao giờ đã kéo xuống vô cùng thấp. Có lúc tôi nghe thấy hắn gọi điện thoại với bạn, hình như bạn hắn gọi hắn ra ngoài đ/á/nh bài. Hắn cười nhẹ, cụp mắt nhìn tôi đang làm ổ ở trên ghế sofa.

“Tôi phải ở nhà với vợ tôi.”

“……”

Bên kia đầu dây phát ra tiếng thở dài, đến cả tôi đang ngồi đây cũng nghe thấy được.

“Cứ ở đấy mà chiều chuộng con nhỏ th/ần ki/nh nhà cậu đi…”

Giọng điệu coi thường của đám người kia nhỏ dần, cũng phải, trong mắt bạn bè của Trầm Diên Tri, chắc tôi chính là một kẻ như thế đấy. Ả đi/ên, hoặc là một con nhỏ th/ần ki/nh, ngoan ngoãn làm mợ chủ Trầm thì không thích, lại cứ thích làm mấy trò lật trời bới đất.

Một tối nào đó, tôi gặp á/c mộng. Thậm chí tôi còn chẳng phân biệt được rốt cuộc đây là mơ hay là ký ức nữa. Trầm Diên Tri dẫn theo một đám người quây tôi vào một góc phòng học, đọc to điểm số của tôi. Lúc đó bởi vì bị bọn họ quấy rối, tôi căn bản chẳng có sức đâu mà học hành. Điểm số thảm thương đến mức không nỡ nhìn. Nhưng Trầm Diên Tri lại đứng đầu bảng, hắn luôn luôn là top 1.

Hắn giơ tờ giấy kiểm tra lên trên đỉnh đầu tôi, cười cười giễu cợt.

“Mẹ kiếp, IQ thấp thật đấy.”

……

Tôi choàng tỉnh, tiếng ve sầu râm ran từ ngoài xa vọng lại. Màn đêm như bao trùm vô tận, người bên cạnh vẫn đang hít thở đều đều. Tôi ngồi lên người hắn, bóp ch/ặt cổ hắn.

Trong đêm tối, trông hắn yên tĩnh mà bất lực.

“Chuẩn bị bóp ch*t tôi đấy à?”

“Trầm Diên Tri, là anh đã kéo tôi xuống địa ngục.” Tôi nói nhỏ, từ từ bóp ch/ặt bàn tay.

Hắn cứ thế nhìn tôi.

Tôi nghĩ, chỉ có khoảnh khắc này, tôi mới thực sự hạ quyết tâm kết thúc sinh mạng hắn. Nhưng tôi vẫn không làm vậy. Cho dù hắn để mặc tôi làm thế.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Nguyện Nguyện

Chương 10
Vì ngoại hình quá thanh tú, tôi thường bị bạn học trêu chọc. “Lâm Nguyện ấy à, nhìn kiểu như có thể sinh con được ấy.” Chỉ có Mạnh Chiêu đứng chắn trước mặt tôi: “Chúng mày nói mà không biết ngượng à?” “Đều là đàn ông cả, mẹ nó, tụi mày sinh thử một đứa cho tao xem?” Tôi cúi đầu, lặng lẽ siết chặt lòng bàn tay. Cậu ấy không biết… Tôi thật sự có thể sinh con. Sau này, trong một lần ngoài ý muốn, tôi mang thai. Cầm tờ kết quả kiểm tra chuẩn bị đi tìm Mạnh Chiêu, tôi lại nhận được một tấm thiệp đính hôn. “Nguyện Nguyện ngoan, chuyện trọng đại cả đời của tôi, cậu nhất định phải tới nhé!” Tôi cười khổ: “Được, nhất định rồi.” Đêm ấy, tờ kết quả kiểm tra và tấm thiệp đính hôn cùng hóa thành tro. Tôi không nói cho bất kỳ ai biết. Ngay đêm đó, tôi rời khỏi Hải Thị.
170
4 Ai cũng ngã thôi Chương 11
8 3 tháng còn lại Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm