Còn về việc giải tán hậu cung, quả là chuyện cười của thiên hạ.

Ngày đó, ta bỏ th/uốc mê vào rư/ợu hắn, nhân lúc hắn hôn mê bất tỉnh xách hành lý chạy trốn.

Cả đường thuận lợi đến bất ngờ, đến cửa thì gặp được đám đông hậu cung đang tập hợp để chạy trốn.

Mười chín vợ bé ai nấy đều mang theo hành lý, nhìn thấy ta ai cũng ngầm hiểu.

Từng người ra khỏi cửa, khi rời đi còn không quên dành cho ta ánh mắt cảm kích.

Ta nhất thời không quan tâm được nhiều.

Cuối cùng, cuối cùng cũng đến lượt ta, nhưng cửa đã đóng…

Sau lưng vang lên giọng nói quái gở.

“Vợ của bổn tôn đều bị cô thả đi hết rồi, cô nói phải làm gì bây giờ?”

Ta quay đầu lại nhìn, khó khăn nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: “M/a tôn đại nhân, ta vừa rồi còn đang khuyên bọn họ, ở đây không lo ăn uống, tốt biết bao.”

“Ồ?” Hắn nghiêng người tới, ghé tai ta khẽ hỏi.

Tuy bình thường Yến Vô Khuyết không hề đứng đắn, vừa ham rư/ợu lại còn thích m/ắng người, nhưng ai cũng biết th/ủ đo/ạn t/àn b/ạo của m/a tôn, tuổi còn trẻ mà đã kh/ống ch/ế mười chín bộ m/a tộc, gi*t cha gi*t huynh, bước qua bao nhiêu núi x/ác biển m/áu mới có thể ngồi vững ngôi vị.

Người như vậy sao có thể nhân từ.

Khi ta cảm giác giây tiếp theo sẽ bị hắn bóp nát dễ dàng trong lòng bàn tay, hắn lại tóm gáy ta xách ta về, trêu đùa với cái giọng cà lơ phất phơ thường ngày:

“Chỉ đành lấy cô đền thôi.”

Rất khó để không nghi ngờ là hắn cố ý.

Ngày đó hắn uống say, ta nhân hơi men hỏi hắn tại sao không chịu thả cho ta đi.

Hắn mơ mơ màng màng ngả ra bàn, nhìn là đã ngủ say, lâu sau mới hừ hừ mấy câu: “Tửu lượng của cô giống nàng, dáng vẻ m/ắng người cũng giống.”

“Ngớ ngẩn, ngốc nghếch.”

Miệng chó không mọc được ngà voi.

Nữ tử hắn nhắc tới, ta thấy hơi quen tai.

Bao năm qua Yến Vô Khuyết cưới hết người này tới người khác nhưng chỉ làm vật trang trí ở trong hậu cung, còn mình thì không gần nữ sắc, khắc chế giả vờ làm quân tử.

“Cô nói nàng có gh/en khi ta lấy bao nhiêu người không? Nàng có tức tối không? Tại sao nàng không tới m/ắng ta, tại sao nàng vẫn chưa quay trở lại?” Đây là những lời thường xuyên mà Yến Vô Khuyết ôm bình rư/ợu khóc nức nở.

Người hắn mong ngóng là một nữ tử tên Nam Ý.

Có một lần ta ngang qua một cung điện bỏ hoang, bên trong cỏ dại mọc um tùm, mặt tường bong tróc, rêu xanh bám đầy.

Trên con đường ai ai trong M/a Cung đều phải đi qua sao lại có một cung điện như thế này?

Tiểu thị nữ quan sát một vòng xung quanh, thấy không có người mới nhỏ tiếng nói với ta: “Tiểu phu nhân, đây là nơi phu nhân trước từng ở.”

“Nàng ấy đâu? Bị Yến Vô Khuyết chọc gi/ận bỏ đi à?” Tiểu thị nữ vội vàng ra hiệu ta nhỏ tiếng thôi, nói:

“Phu nhân của m/a tôn là điều cấm kỵ không được nhắc tới, nàng ấy và m/a tôn kết hôn được ba năm đã tr/eo c/ổ t/ự v*n.”

Sau khi ta kiên quyết hỏi thêm, mới biết được rằng phu nhân tên Nam Ý, vốn là vợ của huynh trưởng hắn, sau đó Yến Vô Khuyết đã gi*t huynh trưởng mình rồi cưới chị dâu.

Th/ù h/ận sâu sắc như vậy, cũng không lạ gì khi nữ tử đó không chịu nổi sự s/ỉ nh/ục.

Từ đó, ánh mắt ta nhìn Yến Vô Khuyết cũng có thêm vài phần như nhìn một con thú.

Nhưng ngoài điều này ra, hắn đối với ta cũng tạm coi là tốt.

Chèo thuyền trên hồ, ngắm hoa trong rừng, ngày rằm ngồi trên mái hiên ngắm trăng, mồng một tới hội chùa ở nhân gian…

Trong lòng ta biết rõ, hắn chỉ đang làm những điều mà hắn chưa thể hoàn thành với nàng ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm