Đúng Người Đúng Thời Điểm

Chương 3

05/12/2024 17:44

3.

Vừa đọc bình luận của các bạn cùng lớp, tôi không khỏi ngạc nhiên lại thán phục.

Tối hôm đó sau khi hát xong và trở về vị trí, đầu óc tôi cứ trong trạng thái trống rỗng, tim đ/ập nhanh, mặt đỏ bừng bừng mãi không thể bình tĩnh lại.

Tóm gọn lại tình trạng của tôi chính là: mười mấy năm sống đ/ộc thân, giờ chỉ cần gặp trai đẹp là lại như bị “động th/ai”.

B/ệnh vặt, phụ nữ ai mà chẳng có.

Ừm, đúng vậy.

Mải chìm đắm trong cảm giác ngọt ngào của màn song ca sâu lắng với soái ca khiến tôi lại quên mất không xin WeChat của anh, haizz.

Chán nản, buồn bã, tiếc nuối, tôi cất điện thoại vào túi rồi bực bội ra quầy số 3 gọi hai phần sườn xào chua ngọt để xoa dịu trái tim vừa nhớ đến người thương đã qua này.

Dì b/án cơm ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn tôi: “Ô, con gái tôi, con gái, con gọi hai phần sườn xào chua ngọt như vậy có thể ăn hết được không?”

Nghe ngụ ý là dì định cho tôi lấy ít đi, đáng gh/ét, sao có thể như vậy được, đúng là vô lý! Cái danh ăn khỏe của họ Tống tôi đây đâu phải là nói suông!

Tôi: “Dì ơi, dì ơi, con cảm thấy con ăn được mà, dì à, dì cứ trực tiếp đưa cho con đi! Con ăn khỏe lắm, từ nhỏ con đã ăn khỏe rồi, từ trước đến nay con chưa bao giờ lãng phí đồ ăn cả! Dì cứ cho con nhiều vào, con ăn thêm được! Hồi trước mẹ con còn hay bảo là lợn cũng không ăn nhiều như con nữa!”

Vừa dứt lời, tôi nghe thấy từ phía sau trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng cười khẽ.

Nghe quen quen ha.

Tôi quay đầu lại.

Hay lắm, tôi trực tiếp làm một cú xoay 360 độ kiểu Thomas, chân trái đạp lên chân phải bay lên trời, hưng phấn tột đồ, phát sáng rực rỡ bảy sắc cầu vồng, tôi gần như không kiềm được suýt thì thốt lên:

“Hi, chồng ơi, chúng ta lại gặp nhau rồi, em yêu anh, anh có yêu em không có muốn cùng em đi uống trà sữa Mixue không?”

Tôi cứ đơ người ra nhìn anh mà anh thì cứ cong mắt cười nhìn tôi, tối hôm đó thật là sơ suất, bây giờ mới phát hiện lúm đồng tiền trên gương mặt anh.

Mà ở phía sau tôi, có lẽ do bị giọng quê thân thiện của tôi làm cho choáng váng, dì b/án cơm liền múc cho tôi hai vá thức ăn đầy: “Con gái ơi, đừng nhìn nữa, đẹp trai không ăn thay cơm được đâu, nhìn con coi bộ đói đến mức muốn ăn luôn cậu trai đó rồi ấy!” Nói xong còn nhìn tôi với vẻ gh/ét bỏ.

Tôi: “…” Dì à, ngược lại dì nói cho biết giờ con phải ăn thế nào đây!

Tôi cười gượng nhìn dì b/án cơm, lại ngại ngùng nhìn sang soái ca, hai tay trái phải cầm lấy hai suất sườn xào chua ngọt được chất cao như núi, tôi như bôi dầu vào chân, dồn hết sức lực chạy biến đi với tốc độ của một vận động viên chạy nước rút 100m.

Tôi, Tống Miểu, chính là thùng cơm chạy trốn từ Disney.

Tôi chạy như bay đến một góc khuất trong nhà ăn, đặt hai bát sườn xào chua ngọt xuống bàn, sau đó tôi tự tức gi/ận với bản thân, đ/ập mạnh một cái vào đùi mình.

Nói tiếng Hà Nam bị người ta nghe thấy cũng đành chịu, lại còn vì đi xin cơm! Ăn khỏe thì thôi, lại còn bị anh phát hiện! Mê trai cũng được đi, nhưng đến cả WeChat cũng chưa xin được!

Tôi nghiến răng nghiến lợi, hối h/ận không thôi, vừa đ/au khổ vừa bất lực nhau hai miếng sườn xào chua ngọt trước mặt.

Ngon quá đi mất!

Tôi đang vui vẻ tận hưởng sự thăng hoa của vị giác khi vị chua ngọt hòa quyện trên đầu lưỡi, thì đột nhiên, lại là giọng nói quen thuộc, lại từ phía trên đầu: “Xin lỗi bạn học, có thể ngồi chung bàn với cậu được không? Những chỗ khác đều hết chỗ rồi.”

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy soái ca đang nhìn tôi, vẻ mặt vừa bất đắc dĩ, lại dường như mang theo chút mong chờ.

Không đúng nha, lúc tôi vừa bưng cơm đến thì phía sau vẫn còn bàn trống mà, sao nhanh vậy đã ngồi kín hết rồi?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm