Bóng đêm lại buông xuống, những người chơi lần lượt trở về phòng mình.

Vừa hé cửa một khe, tôi đã bị hất văng ra.

"Đũy mẹ! Tao không tin cái trò m/a mãnh này! Chắc trò chơi bị lỗi, làm gì có con q/uỷ nào trong này!"

Gã s/ẹo mặt khạc nhổ một bãi nước bọt, huênh hoang bước vào phòng.

Đáng tiếc.

Chân trước vừa đặt vào phòng, chân sau đã vĩnh viễn không bước nổi nữa.

Sau tiếng hét chói tai vang lên, làn sóng âm kinh khủng đã biến đầu hắn thành đống th!t vụn.

Một nhãn cầu đầy tia m/áu lăn lóc đến góc tường, bị lũ chuột tha đi.

Vài người chơi yếu bóng vía đái cả ra quần.

Trong phòng lại vọng ra giọng nũng nịu mềm mại:

"Dì ơi... bế."

Tôi cẩn thận bước qua x/ác gã s/ẹo mặt, nở nụ cười rạng rỡ:

"Để dì xem nà, bé cưng hôm nay có ngoan không nào?"

Bình luận im bặt giây lát.

[Chưa bao giờ thấy q/uỷ nhi biết làm nũng.]

[Theo cách nào đó, chị Điền còn đ/áng s/ợ hơn cả q/uỷ nhi.]

[Chó ngáp phải ruồi, biết dỗ trẻ con thì giỏi cái gì!]

Phòng số 10, người chơi bắt chước tôi hít sâu, nặn ra nụ cười khổ sở hơn cả khóc:

"Ch... cháu yêu, chú đến chơi với..."

Đứa trẻ trong phòng hắn nghiêng đầu vẻ ngờ vực, thu lại hàm răng sắc nhọn, từ từ bò lên người hắn.

Cảm giác lạnh ẩm ướt lan dần lên cổ, hắn như cá mắc cạn dần ngạt thở.

Nỗi kh/iếp s/ợ tột cùng xâm chiếm toàn thân, hắn giãy giụa đi/ên cuồ/ng muốn quăng thứ quái th/ai trên người xuống.

"Cút đi đồ quái th/ai kinh t/ởm!"

Giọng nói r/un r/ẩy đột ngột tắt lịm. Trong tầm mắt hắn, thân thể mình đổ sầm xuống.

Đầu lìa khỏi cổ.

Cách đó không xa, phòng số 4.

Qủy nhi giơ đôi tay mảnh khảnh ôm lấy cổ tôi.

Bình luận dậy sóng.

[AAAAA cuối cùng cũng đến lúc rồi!]

[Bóp cổ hay ch/ặt đầu đây?]

Trong sự mong đợi của đám đông, q/uỷ nhi lại áp má vào cổ tôi như mèo con.

Tôi vỗ nhẹ lưng nó, áp má lên trán nó.

Lắc chiếc lục lạc trong túi ra chơi cùng.

Qủy nhi thì thầm:

"Thích... dì."

Rồi in một nụ hôn lên má tôi.

Thông báo hệ thống: [Chúc mừng người chơi Điền Hoa Hoa nhận được vật phẩm then chốt "Nụ hôn Linh Hài".]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
374
2 Ôn Cố Chương 13
6 Bên vực thẳm Chương 6
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm