Quản gia cụp mắt xuống.

Không thừa nhận, cũng không phủ nhận.

Nhưng sự im lặng ấy lại n/ổ tung trong đầu tôi.

Vì sao hôm đó Thương Lâm Châu vừa khéo có cuộc họp?

Vì sao tôi bỏ trốn lại dễ dàng như vậy?

Vì sao suốt sáu tháng anh không gọi lấy một cuộc?

Tôi tưởng đó là sự chán gh/ét và từ bỏ triệt để.

Nhưng khu vườn ngoài cửa sổ luôn trồng đầy hoa hồng tôi thích.

Mùi chanh thoang thoảng trong sinh hoạt hằng ngày.

Cùng căn phòng bệ/nh được bố trí tỉ mỉ.

Không phải anh không tìm được tôi.

Mà là anh cố ý thả tôi đi.

Nhưng vì sao?

Vì sao anh lại làm như vậy?

Một cơn co thắt nữa ập tới.

Trước mắt tôi tối sầm, tôi gào lên.

“Anh ấy ở đâu?”

Quản gia vẫn im lặng.

Chỉ vững vàng đỡ lấy tôi.

Ngăn tôi ngã xuống.

“Anh ấy muốn trốn tôi… vì sao chứ?

“Anh ấy thật sự không có chút chân tình nào với tôi sao?”

Quản gia nhìn tôi, mày nhíu ch/ặt.

Ông có điều muốn nói.

Nhưng lại muốn nói rồi thôi.

Ngay lúc đó.

Cửa phòng bệ/nh bị đẩy mở.

Một y tá nhỏ chạy vào, nói rất nhanh.

“Bác sĩ Lưu xuống bàn mổ rồi!”

Vì thế tôi được chuyển lên giường bệ/nh.

Nhanh chóng được đẩy về phía phòng phẫu thuật.

Có người đeo mặt nạ oxy cho tôi.

Có người điều chỉnh thiết bị.

Sau đó là mũi kim gây tê lạnh buốt đ/âm xuyên da sau lưng tôi.

Ý thức bắt đầu mơ hồ.

Tôi dần dần chìm xuống.

Không biết đã qua bao lâu.

Tôi bị tiếng khóc của em bé đ/á/nh thức.

Tôi muốn ngồi dậy nhìn xem.

Vừa cử động, bụng đã đ/au dữ dội.

“Tề tiên sinh, ngài tỉnh rồi.”

Quản gia đẩy cửa bước vào, đóng cửa lại.

Ông bế đứa bé lên.

Lắc lư nhè nhẹ, rất nhanh đã dỗ được đứa trẻ.

Sau đó đặt đứa bé bên cạnh tôi.

“Là bé trai, rất khỏe mạnh.”

Ánh mắt tôi rơi xuống gương mặt đứa nhỏ.

Một khuôn mặt đỏ hồng, tròn trịa đáng yêu.

Tôi đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm vào má con.

Mềm mịn trơn láng, xúc cảm rất dịu.

Lông mày con rất nhạt.

Nhưng hình dáng xươ/ng mày và sống mũi lại rất giống Thương Lâm Châu.

Chỉ có đôi mắt tròn xoe ấy.

Giống tôi, không sắc bén như anh.

“Vậy cũng tốt.”

Tôi khàn giọng nói.

Rồi ngẩng đầu nhìn quản gia.

“Ông vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“Anh ấy đâu, rốt cuộc Thương Lâm Châu làm sao rồi?”

Quản gia cụp mắt, tránh ánh nhìn của tôi.

“Ngài hãy chuyên tâm dưỡng thương, khi khỏi rồi sẽ biết tất cả.”

Lại là lời thoái thác.

Tôi bất chấp vết mổ đ/au đớn, túm lấy cổ tay ông quát lên.

“Tôi hỏi ông rốt cuộc anh ấy bị làm sao!”

Quản gia khựng lại, rồi nhẹ nhàng gỡ tay tôi ra.

Ông bế đứa bé lên, đặt vào nôi.

Sau đó không quay đầu lại, mở cửa bước ra.

“Ngài cần nghỉ ngơi, Tề tiên sinh.”

Cánh cửa khẽ khép lại.

Toàn thân tôi như bị rút sạch sức lực, mềm nhũn trên giường.

Vết mổ truyền đến từng cơn đ/au âm ỉ.

Đầu óc rối bời.

Suy nghĩ hồi lâu, tôi đột nhiên thông suốt.

Anh ấy ra sao, thì liên quan gì đến tôi chứ?

Khi tôi sinh con, tính mạng treo trên bàn mổ.

Anh đến mặt cũng không lộ.

Tôi còn mong chờ điều gì nữa?

Tim co thắt, đ/au đến tê dại.

Thôi vậy.

Tôi nhắm mắt lại, ép mình đừng nghĩ nữa.

Tôi bắt đầu chuyên tâm dưỡng thương.

Phần lớn thời gian đều là quản gia chăm sóc đứa bé.

Giang Tự đến thăm tôi một lần.

Cậu ấy mang theo cái bụng chưa quá lộ rõ.

Ngồi xuống bên giường tôi.

Vừa nhìn thấy tôi, giọng đã nghẹn lại.

“Bùi Thước, tôi mang th/ai thật rồi!”

Lúc đó tôi đang bế con.

Nghe vậy liền ngẩng đầu, mỉm cười với cậu ấy.

Giang Tự lau nước mắt, đưa ngón tay trêu đứa bé trong lòng tôi.

“Cũng đáng yêu đấy.

“Hy vọng con tôi sau này cũng đáng yêu như vậy.”

Sau đó cậu ấy kể tôi nghe.

Trình Niệm Sâm đề phòng cậu ấy thế nào.

Ngay cả việc ra ngoài thăm tôi cũng phải c/ầu x/in rất lâu mới được.

Tôi nhìn cậu ấy, gượng cười.

Thật tốt.

Bạn đời của cậu ấy sẽ ở bên suốt th/ai kỳ.

Còn tôi thì sao?

Vẫn cách nhau một đại dương sâu không thấy đáy.

Một tháng sau.

Vết thương của tôi cơ bản đã lành.

Tôi có thể tự bế con đi lại một đoạn.

Đứa bé cũng cứng cáp hơn nhiều.

Tôi từng hỏi Giang Tự.

Đặt tên cho con là gì đây?

Cậu ấy lại nói.

“Sao cậu không để Thương Lâm Châu đặt tên?”

Phải.

Lâu như vậy chưa đặt tên, tôi quả thật vẫn mong anh có thể đến.

Đến đặt cho con chúng tôi một cái tên.

Nhưng dần dần hy vọng cũng rơi vào khoảng không.

Tôi bắt đầu lên mạng tìm tên cho con.

Chọn được chữ “Trạch”.

Nhưng vẫn chưa quyết định hẳn.

Quản gia mỗi ngày chín giờ đều đến đúng giờ.

Qu/an h/ệ giữa tôi và ông cũng không còn quá căng thẳng.

Nhưng hôm nay ông lại khác thường nghiêm trang.

Bộ vest đen thẳng thớm, tóc chải gọn gàng tỉ mỉ.

Thậm chí còn đeo găng tay trắng.

Trong lòng ông ôm một chiếc hộp gỗ đàn hương.

Ánh nắng xiên qua cửa sổ.

Chiếu lên người ông.

Một nửa sáng, một nửa tối.

“Tề tiên sinh.”

Ông lên tiếng, giọng nặng nề.

Tôi ngồi bên giường.

Trong lòng bế đứa bé vừa bú xong.

Tim bỗng siết ch/ặt.

Quản gia mở hộp gỗ.

Lấy ra hai phong thư.

Phong bì đều là loại giấy rất tinh xảo.

Ông đưa một phong dày hơn cho tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn phong thư ấy.

Không lập tức nhận lấy.

Trên đó là nét chữ mạnh mẽ quen thuộc.

Viết bốn chữ lớn:

“Bùi Thước thân khải.”

Cổ họng nghẹn lại, tôi hỏi quản gia.

“Ý này là sao?”

Quản gia tránh ánh mắt tôi.

“Tề tiên sinh, ngài xem rồi sẽ biết.”

Tôi chậm rãi đặt đứa bé vào nôi.

Sau đó nhận lấy phong thư.

Rất nhẹ, mà cũng rất nặng.

Rút tờ giấy bên trong ra.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tàn sát vô hạn

Chương 14
Lúc rạng sáng, bạn gái tôi gửi tin nhắn đến: [Em nhìn qua mắt mèo thấy ở hành lang có một tên sát nhân cầm dao! Hắn đang điên cuồng giết người! Hắn phát hiện ra em rồi! Hắn sắp vào đây rồi!] Tôi vội vàng dặn dò cô ấy: [Dù thế nào cũng không được mở cửa, đợi anh đến ngay.] Ngay lúc tôi đang hớt hải chạy về, cô ấy lại gửi tiếp ba tin nhắn: [Anh đến thật đấy à? Em đùa thôi, anh không tưởng thật đấy chứ? Hi hi.] [Làm gì có tên sát nhân nào, em trêu anh thôi.] [Mau quay về đi!] Lúc này tôi đã bắt được taxi, dọc đường tim cứ treo ngược lên cành cây. Thấy tin nhắn cô ấy gửi, tôi hơi bực mình: [Suýt chút nữa thì bị em dọa chết khiếp, lần sau có gì thì nói sớm chứ!] Bạn gái tôi lại trả lời một cách nhẹ tênh: [Ai mà biết anh lại đến thật cơ chứ? Em chỉ giỡn chơi thôi, sao nào? Anh không giận đấy chứ? Hi hi.] Tôi bất lực: [Không, em không sao là tốt rồi. Chỉ là lần sau đừng đùa kiểu này nữa, đêm hôm khuya khoắt, đáng sợ lắm.] Bạn gái: [Ừm, lần sau sẽ không thế nữa đâu, hi hi.]
95
4 HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN Chương 9: HẾT

Mới cập nhật

Xem thêm