Tôi vừa hét tên Lục Linh Châu và Tống Phi Phi, vừa như con th/iêu thân lao vào mấy căn phòng liền kề. Những gian phòng này rộng hơn hẳn bên phải, lổn nhổn đầy những cỗ qu/an t/ài đ/á, nhưng kỳ lạ là chẳng thấy bóng dáng Linh Châu đâu cả.

"Kiều Mặc Vũ, ở đây có cầu thang!"

Phía cuối phòng tối om, lúc nãy tôi không để ý kỹ, hóa ra có một chiếc cầu thang xoắn ốc dẫn xuống dưới. Tay vịn cầu thang chạm khắc hoa văn tinh xảo, tường hai bên còn vẽ những bức bích họa sặc sỡ.

"Xuống xem nào."

Tôi kéo Giang Hạo Ngôn thận trọng bước xuống. Vừa đến khúc cua, bỗng một bàn tay từ trong bóng tối vụt ra như chớp, bịt ch/ặt miệng tôi. Người đó còn tắt luôn đèn pin trên đầu cả hai chúng tôi, cả không gian chìm vào tăm tối.

"Là tôi đây."

Giọng Lục Linh Châu vang lên khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

"Cô làm trò gì vậy?"

Vừa hỏi xong, cô ta lại bịt miệng tôi, ép ch/ặt tôi vào tường. Bốn đứa chúng tôi xếp thành hàng, lưng dí sát vào vách đ/á lạnh ngắt.

Tôi ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra, thì ngay lập tức một đốm trắng lập lòe xuất hiện trong tầm nhìn. Đốm sáng ấy càng lúc càng gần, khi nhìn rõ thứ đó, tôi gần như ch*t lặng.

Đó là một sinh vật cao ngang tôi, toàn thân từ đầu đến chân quấn ch/ặt bằng vải trắng, chỉ để lộ đôi mắt đục ngầu. Những cuộn băng trắng dường như làm từ vải đặc biệt, rá/ch tả tơi và phát ra thứ ánh sáng nhợt nhạt. Thứ này trông y hệt... x/á/c ướp Ai Cập!

X/á/c ướp lừ đừ tiến đến sát bên tôi, đột nhiên dừng lại, cúi mặt sát vào má tôi đ/á/nh hơi. Mùi tanh thối nồng nặc xộc lên mũi khiến tôi nín thở, liếc mắt ra hiệu cho Lục Linh Châu:

"Thứ này dễ xơi thôi mà, cần gì phải hú vía thế?"

Lục Linh Châu khẽ nhếch cằm về phía xa. Tôi đưa mắt nhìn theo, lập tức dựng cả tóc gáy.

Dưới chân cầu thang, lố nhố vô số bóng trắng lập lòe. Ít nhất vài chục x/á/c ướp đang lê bước lên từng bậc. Tôi choáng váng, đây rõ ràng là lâu đài Anh quốc, sao lại có cả đám x/á/c ướp này?

Với số lượng k/inh h/oàng thế này, chỉ cần chúng lắc đầu một cái, những cuộn vải liệm cũng đủ nát đầu tôi. Chưa kể mùi hôi thối này, thà đối mặt với m/a cà rồng còn hơn!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng nay tròn tựa trăng xưa

Chương 10
Ngày Đại thiếu gia định nạp ta làm thiếp, Nhị thiếu gia Tạ Ký Bạch ôm lấy ta mà rằng: "Làm thiếp cho kẻ khác thì có gì hay, thiếp chẳng qua chỉ là món đồ chơi mà thôi. Tiểu Man, nàng chớ có đi, hãy đợi ta, sau này ta nhất định sẽ cưới nàng làm chính thê." Kiếp trước ta tin lời người, cam tâm tình nguyện làm nha hoàn bên cạnh Tạ Ký Bạch. Thế nhưng khi người đỗ đạt Thám hoa, lại rước thiên kim của Hộ bộ Thượng thư là Từ Ôn Du về làm vợ. Ta bị nàng ta chèn ép đủ đường, Tạ Ký Bạch chỉ lạnh nhạt đáp: "Nàng ta là chủ tử, ngươi là hạ nhân, nàng ta dạy bảo ngươi cũng là lẽ đương nhiên." Cuối cùng, nhân lúc người rời phủ, Từ Ôn Du đã đánh chết tươi ta. Sống lại một kiếp, ta lại trở về cái ngày Đại thiếu gia tìm đến ta. "Làm thiếp cũng được xem là nửa cái chủ tử, từ nay không cần phải hầu hạ kẻ khác nữa, nàng có nguyện ý theo ta chăng?" Ta ngước đầu đáp: "Đa tạ Đại thiếu gia ban ân, nô tỳ nguyện ý."
Cổ trang
Trọng Sinh
Tình cảm
0
Xuân Muộn Chương 7
Hạ dần dài Chương 6
Minh Di Chương 8