08
Sát ý của Tạ Vô Vọng đột ngột đình trệ, hắn ghim ch/ặt mắt vào mắt ta, dường như đang phán đoán độ chân thực trong lời nói của ta.
Huyền Thanh Tiên Tôn thì như bị sét đ/á/nh, sắc mặt chớp mắt trắng bệch như tờ giấy, lảo đảo lùi lại một bước.
Thanh ki/ếm trong tay suýt chút nữa cầm không vững, gã khó tin nhìn ta, đôi môi r/un r/ẩy: "Sư huynh, huynh nói bậy bạ gì vậy?"
"Mộng... mộng yểm? Không, không thể nào."
"Cảm giác đó chân thực như vậy, huynh rõ ràng..."
Gã giống như một tín đồ bị sụp đổ tín ngưỡng, cả người lung lay sắp đổ.
Trong tẩm điện chìm vào sự tĩnh lặng như tờ.
Tạ Vô Vọng vẫn nắm ch/ặt cổ tay ta, nhưng lực đạo lại vô thức nới lỏng một tia.
Hắn nhìn Huyền Thanh đang sụp đổ, rồi lại cúi đầu nhìn khuôn mặt k/inh h/oàng luống cuống của ta.
Cỗ sát ý bạo lệ nơi đáy mắt, bị sự thật đột ngột ập đến này đ/á/nh cho tan tác, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm gần như hoang đường mà ngay cả chính hắn cũng không muốn thừa nhận.
Huyền Thanh đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt đỏ ngầu ghim ch/ặt vào bàn tay Tạ Vô Vọng đang nắm lấy ta, rồi lại nhìn ta, giọng nói khàn đặc vỡ vụn, mang theo sự không cam lòng và đi/ên cuồ/ng cuối cùng.
"Cho dù... cho dù là mộng, thì đã sao."
"Sư huynh! Huynh nhìn hắn đi, hắn là m/a, là tên m/a đầu kiếp trước sau khi ch*t thảm, đọa lạc thành m/a còn đem huynh nghiền xươ/ng thành tro."
"Theo đệ đi! Đệ có thể bảo vệ huynh! Đệ có thể cho huynh sự bình yên của chính đạo mà hắn vĩnh viễn không thể cho được!"
Bốn chữ "nghiền xươ/ng thành tro" của Huyền Thanh hung hăng đ/âm vào tim Tạ Vô Vọng.
Khớp xươ/ng ngón tay đang bóp lấy cổ tay ta của hắn đột ngột siết ch/ặt: "Nghiền xươ/ng thành tro?"
Hắn chằm chằm nhìn Huyền Thanh, "Thì ra Huyền Thanh sư thúc... cũng là “trở về”?"
Hai chữ "trở về", bị hắn cắn cực kỳ nặng.
Khuôn mặt trắng bệch như giấy của Huyền Thanh tức thì rút cạn tia m/áu cuối cùng, bàn tay cầm ki/ếm không kh/ống ch/ế được mà r/un r/ẩy kịch liệt.
Môi gã r/un r/ẩy, muốn phủ nhận, muốn biện bạch, nhưng sự k/inh h/oàng bị vạch trần bất ngờ đó căn bản không có chỗ che giấu.
Chỉ có thể vô lực vươn tay ra, nói ra một câu: "Sư huynh, theo đệ đi."
[Đệt đệt! Rớt áo choàng rồi! Huyền Thanh cũng là trùng sinh!]
[A a a song trùng sinh! Tu la trường độ khó địa ngục này!]
[Thảo nào hắn h/ận M/a Tôn như vậy! Kiếp trước trơ mắt nhìn người trong lòng bị nghiền xươ/ng thành tro chứ gì?]
Âm thanh nhắc nhở lạnh lẽo của hệ thống gào thét trong đầu ta: [Cảnh báo! Phát hiện điểm xung đột cốt truyện then chốt! Kích hoạt nhiệm vụ lựa chọn tối thượng!]
[Lựa chọn A: Chọn Huyền Thanh Tiên Tôn, theo hắn rời khỏi M/a Uyên, giá trị sinh mệnh khóa vĩnh viễn, nhận được hào quang “Tuế nguyệt tĩnh hảo” (Năm tháng bình yên)!]
[Lựa chọn B: Từ chối Huyền Thanh Tiên Tôn, ở lại bên cạnh M/a Tôn, giá trị sinh mệnh về không, lập tức mạt sát!]
[Đếm ngược: Mười nhịp thở!]
Trước mắt ta tối sầm, suýt chút nữa ngất xỉu ngay tại chỗ.
Hệ thống chó má! Thế này mà gọi là lựa chọn sao?
Chọn A thì sống, chọn B trực tiếp ch*t! Đây rõ ràng là ép ta đ/âm đầu vào họng sú/ng của Tạ Vô Vọng! Lại là mười nhịp thở ch*t ti/ệt đó.
Tạ Vô Vọng không nói gì, hắn chỉ nhìn bàn tay Huyền Thanh đang vươn về phía ta, đáy mắt cuộn trào lệ khí đỏ ngầu.
Ngay sau đó, lực đạo trên tay hắn lại vi diệu nới lỏng một đường, tựa như đang ban phát cho ta không gian để lựa chọn.
Không khí ngưng trệ đến mức khiến người ta hít thở không thông, tiếng đếm ngược lạnh lẽo của hệ thống vẫn đang tiếp tục.
[Năm, bốn, ba...]
"Ta..."
Ta há miệng, kiên định mở lời: "Ta đi theo hắn!"
09
Giây tiếp theo, trong mắt Huyền Thanh đột ngột bùng n/ổ tia sáng mừng rỡ khó tin, tựa như người ch*t đuối vớ được cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng.
Còn m/a khí quanh thân Tạ Vô Vọng thì triệt để cuồ/ng bạo.
"Tốt... rất tốt." Hắn cười.
"Xem ra sư tôn chê đệ tử hầu hạ chưa đủ tốt?"
Lời còn chưa dứt, bàn tay kia của hắn lăng không nắm ch/ặt.
Cơ thể Huyền Thanh đột ngột cứng đờ, giống như bị một bàn tay khổng lồ vô hình bóp ch/ặt, cả người bị nhấc bổng lên khỏi mặt đất, thanh ki/ếm trong tay rơi xuống đất.
"Tạ Vô Vọng! Ngươi buông hắn ra!" Ta sợ đến h/ồn bay phách lạc, liều mạng muốn vùng ra khỏi tay hắn.
Tạ Vô Vọng ngoảnh mặt làm ngơ, tùy ý vung tay.
Một mảng huyết nhục trên cánh tay trái của Huyền Thanh đang giãy giụa giữa không trung tức thì bị lóc xuống.
"A..." Tiếng kêu thảm thiết thê lương của Huyền Thanh vang vọng khắp đại điện.
[Đệt! Lăng trì?!]
[M/a Tôn đi/ên rồi! Điên thật rồi!]
[Câu nói đó của sư tôn là cọng rơm cuối cùng đ/è ch*t con lạc đà đấy!]
[C/ứu mạng! Không dám nhìn nữa!]
"Không, dừng tay! Tạ Vô Vọng ngươi dừng tay lại!"
Ta nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì đ/au đớn kịch liệt của Huyền Thanh, sụp đổ gào thét: "Không phải như ngươi nghĩ đâu! Là hệ thống! Là nó ép ta..."
"Ép ngươi?" Tạ Vô Vọng cười trầm thấp, hắn ôm lấy eo ta đột ngột cúi đầu, dùng môi hung hăng chặn lại mọi lời biện bạch của ta.
Đó không phải là nụ hôn, mà là cắn x/é, là mùi m/áu tươi nồng nặc lan tỏa giữa răng môi.
Mọi sự giãy giụa và lời nói của ta đều bị hắn hung hãn ngh/iền n/át, nuốt chửng.
"Những lời dối trá của sư tôn."
Hắn hơi lùi ra một chút, đôi môi dính m/áu lướt qua dái tai ta, lưu lại dấu vết ướt nóng: "Đệ tử cũng không muốn nghe dù là một chữ."
Đồng thời, bàn tay kia lại một lần nữa tùy ý vung xuống, trên chân phải Huyền Thanh lại là một mảng da th!t chia lìa.
M/áu tươi tuôn rơi như mưa, tiếng kêu thảm của Huyền Thanh đã không còn ra hình người.
"Ngài xem." Giọng Tạ Vô Vọng mang theo một sự tà/n nh/ẫn gần như dịu dàng.
Hắn ép ta ngẩng đầu lên, nhìn bóng dáng m/áu th!t be bét giữa không trung kia: "Sư tôn mỗi khi nói một chữ, sư thúc lại phải chịu thêm một phần khổ. Chi bằng... ngậm miệng lại?"
Ta triệt để không dám động đậy nữa, không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào, thậm chí ngay cả hít thở cũng nín bặt.
Tạ Vô Vọng hài lòng cảm nhận được sự cứng đờ và phục tùng của ta, cánh tay siết ngang eo ta ngược lại nới lỏng hơn đôi chút, mang theo ý vị cợt nhả nhẹ nhàng vuốt ve.
"Thế mới ngoan." Đôi môi lạnh lẽo của hắn lại một lần nữa áp lên tai ta, giọng nói trầm thấp khàn khàn, mang theo một tia thỏa mãn vặn vẹo: "Sư tôn chỉ cần nhìn, nhìn là được rồi."
Hắn ôm ta, xoay người đi về phía chiếc giường Huyền Ngọc khổng lồ sâu trong tẩm điện.
Phía sau, tiếng kêu thảm thiết tuyệt vọng của Huyền Thanh và tiếng xèo xèo của da th!t bị c/ắt x/é, trở thành bản nhạc đệm kinh khủng nhất.
Bình luận chìm vào tĩnh lặng như tờ, chỉ còn lác đ/á/c vài dòng:
[Quá tà/n nh/ẫn.]
[Trần nhà của cưỡ/ng ch/ế ái!]
[Đồng tử sư tôn giãn ra rồi kìa, đ/au lòng, nhưng... mlem quá.]
[Hệ thống ra đây gánh tội!!!]