Vừa ngủ dậy, tôi lại đang phải húp canh đại bổ.
Tại sao phải uống canh đại bổ ư?
Bởi vì tối qua tôi và đối tượng của mình đã "làm" tới bảy hiệp, từ lúc trời tối mịt cho đến tận khi hừng đông.
Tại sao lại dùng chữ "lại"?
Bởi vì hầu như lần nào tôi và đối tượng lên giường, chúng tôi cũng đều duy trì cái kiểu làm việc không ngừng không nghỉ như thế này.
Vậy tại sao lần nào tôi cũng phải duy trì cái kiểu không ngừng không nghỉ đó?
Bởi vì bị cái tên tác giả ngốc nghếch nào đó thiết lập như vậy chứ sao nữa!
——Thiết lập nhân vật: Một đêm bảy hiệp
01
Vừa ngủ dậy, trước mặt tôi không nằm ngoài dự kiến là một bát canh đại bổ.
Th/ần ki/nh của tôi lập tức réo chuông cảnh báo ngay khi nhìn thấy cái bát sứ hoa xanh quen thuộc ấy, trong đầu tự động bật chế độ hát vòng lặp:
"Tôi rất muốn trốn, nhưng không thể nào trốn thoát~"
Ở bên Trần Phục cũng gần hai năm rồi, tay nghề nấu canh đại bổ của em ấy ngày càng điêu luyện.
Đủ loại th/uốc bổ trộn lẫn vào nhau hầm chung một nồi, nước canh có màu nâu đỏ nhạt, trông cũng khá là bắt mắt.
Có điều, bát canh hôm nay vẫn là công thức quen thuộc, và vẫn... khó nuốt như mọi khi.
02
Tôi thật sự không muốn húp chút nào.
Nhưng tôi bắt buộc phải húp.
03
Còn tại sao ư?
Bởi vì tối qua tôi và Trần Phục đã "làm" ròng rã bảy hiệp, gần như từ lúc trời tối mịt đến khi hừng đông.
Tư thế thì từ "Quan âm tọa sen" đến "Lão hán đẩy xe" rồi đến tận "Đèn chùm Ý".
Còn có cái tư thế hot trên mạng gì mà mặt đối diện vào tường, hai chân tách rộng làm bên thụ không cách nào chạy trốn được... tóm lại là kiểu gì nghĩ ra được thì chúng tôi đều đã kinh qua hết.
Trần Phục trắng trẻo xinh đẹp, da dẻ mịn màng như có thể vắt ra nước, cái eo thon nhỏ ấy chỉ cần dùng hai tay là có thể kìm kẹp gắt gao.
Đôi mắt như mắt hươu con nhìn người ta lúc nào cũng e lệ kèm theo một lớp sương nước mờ ảo.
Với cái điều kiện ngoại hình tuyệt mỹ đã được thiết lập sẵn thế này, nếu thân là một "Công" như tôi mà không làm cho em ấy khóc lóc nỉ non xin tha, gọi "ông xã" khản cả cổ thì làm sao thỏa mãn được cái sở thích quái đản của đại đa số đ/ộc giả cơ chứ.
Thế nên, lẽ dĩ nhiên là vì cái thiết lập của tên tác giả ngốc nghếch, một đêm tôi bị ép "b/ắn" bảy lần, làm suốt bảy tiếng đồng hồ.
Trung bình mỗi hiệp một tiếng, b/ắn một lần cầm cự một tiếng, giữa chừng không nghỉ ngơi, đến ngụm nước cũng không cho uống.
Nói không ngoa chứ tôi suýt chút nữa là bị "làm" ch*t ngay trên giường rồi.
Nói thật nhé, nếu tôi không phải là một nhân vật hư cấu trong tiểu thuyết thì giờ này chắc đã "tinh tận nhân vo/ng" từ đời nào rồi, làm gì còn cửa để các người ở dưới khu bình luận gào thét "Wao, thịt thơm quá" với chả "lên xe đi tiếp" nữa?
Có điều, thắt lưng là đ/au thật, chân là run thật, và bổ thì... đúng là cần phải bổ thật.
Nỗi đ/au lớn nhất là tâm đã ch*t lặng, tôi vừa chống nạnh vừa rơi lệ, thầm nhớ đến câu: "Chỉ có bò mệt ch*t, chứ không có ruộng nào cày hỏng."
Người xưa thật không lừa tôi mà.
04
Dù vậy thì tôi vẫn không muốn húp bát canh đại bổ này.
05
"Anh thế này là không được đâu, không uống thì cơ thể chịu không nổi đâu."
Trần Phục nở nụ cười dịu dàng, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh giường, bắt đầu xoa bóp những khối cơ đang nhức mỏi của tôi bằng kỹ thuật vô cùng điêu luyện, thoải mái đến mức làm tôi phải nheo mắt lại.
"Ngoan nào, chẳng phải anh sắp đi công tác sao? Sau lần này, anh vừa vặn có thể nghỉ ngơi hẳn hai tuần. Uống canh đi, tiểu Lưu đang đợi ở dưới lầu để đưa anh ra sân bay rồi đó."
Tiểu Lưu?
Cậu thư ký b/éo m/ập của tôi hả?
Tôi bừng tỉnh mở mắt, t/âm th/ần chấn động, ngay sau đó là một luồng vui sướng đi/ên cuồ/ng ập đến.
Thiết lập "Tổng tài bá đạo" mà tác giả ban cho trước đây đã mang lại cho tôi nhiều tiện lợi, ví dụ như có tiền, ví dụ như có quyền, ví dụ như cực kỳ có tiền và cực kỳ có quyền.
Nhưng chưa bao giờ có khoảnh khắc nào khiến tôi cảm thấy làm Tổng tài lại là một việc tốt đẹp và hạnh phúc đến thế.
Tổng tài cũng phải đi công tác, Tổng tài cũng cần xử lý công việc của công ty, điều này có nghĩa là tôi không bị ép buộc phải duy trì một đời sống tình dục phi lý nữa!
"Cậu em nhỏ" của tôi cuối cùng cũng được nghỉ phép rồi! Hi hi.
——Thiết lập nhân vật: Cưng chiều vợ
06
"Đồ đạc em đã thu xếp xong cho anh từ chiều qua rồi, đến nơi an toàn nhớ nhắn tin cho em nhé."
Trần Phục dọn bát trên đầu giường, trông có vẻ là định xuống lầu rửa bát.
Nhớ đến thiết lập "cưng chiều vợ" của tác giả và tiểu Lưu đang đợi dưới nhà, tôi chẳng màng đến đôi chân vẫn còn đang r/un r/ẩy nhè nhẹ, phi một bước xuống giường đoạt lấy bát đũa trên tay em ấy.
Tất nhiên rồi, chẳng ai thích rửa bát cả, chủ yếu là vì không thể để bị OOC.
Trong thiết lập của tác giả, tôi là một anh Công "bao thầu" mọi việc.
Tiền tôi ki/ếm, cơm tôi nấu, quần áo tôi giặt, nhà tôi lau, người thì tôi... "làm".
Hơn nữa, vì "tôi" không thích tổ ấm của mình và Trần Phục bị người ngoài "xâm nhập", nên trong nhà ngay cả một người giúp việc cũng không có.
Lạy chúa tôi, căn biệt thự rộng hơn ba trăm mét vuông, có hồ bơi, có sân vườn, lại còn nuôi một con Husky, tất cả đều do tôi lo hết.
Tôi đm nó chứ.
Tôi có phải là chó đâu mà lúc nào cũng phải đi "đ/á/nh dấu lãnh thổ"!
Dựa vào cái gì mà không cho tôi thuê người giúp việc hả! Tôi h/ận!
"Không sao đâu mà..."
Trần Phục mỉm cười, để lộ hai lúm đồng tiền nhỏ cực kỳ đáng yêu, em ấy tiện tay lấy bộ tây trang và quần dài đã ủi phẳng phiu từ trên giá xuống, trải lên giường:
"Anh không cần lo bị phát hiện OOC đâu, tiểu Lưu đứng đợi ngoài cửa chứ không vào trong."
Tôi không khỏi thầm khen ngợi hành động tinh tế và chu đáo của "vợ đại nhân".