Ác quả

Chương 9

29/02/2024 11:34

"Anh Từ Cường, tôi nào nhớ Từ Quân mãi không quên, tôi nhớ anh mới quay lại mà..."

Tôi đi đến trước mặt hắn ta, ngón tay ấn lên lồng ng/ực của hắn ta.

"Dư vị ngày đó, tôi đến bây giờ cũng không thể quên được..."

Từ Cường lập tức lộ ra biểu cảm càng thêm dung tục.

Hắn ta đưa tay ra muốn chạm vào tôi.

Nhưng đã bị tôi nhanh chóng né tránh.

"Anh gấp cái gì, nơi này nhiều người như thế, lẽ nào tôi không x/ấu hổ sao?" Tôi ngượng ngùng nói.

Từ Cường nói liên tiếp ba chữ được, vẻ mặt vui vẻ ch*t đi được.

Nhưng hắn ta không biết được rằng tôi đã muốn gi*t hắn ta từ lâu.

Lần này tôi quay về, một là để xem bộ dạng của người mẹ yêu quý của tôi chịu giày vò.

Hai là đưa Từ Quân đi.

Còn về điều thứ ba là giải quyết dứt điểm tên Từ Cường này.

Tôi hứa với Từ Cường là lát sau sẽ gặp hắn ta.

Vì vậy hắn ta không có quấy rầy tôi quá lâu.

Tôi dẫn theo vệ sĩ, đi xuyên qua thôn, cuối cùng cũng gặp được mẹ tôi.

Bà ta bị treo trên cây, thoi thóp thở.

Trên người đầy rẫy vết thương đ/áng s/ợ.

Trong vòng một tuần ngắn ngủi, đã bị tr/a t/ấn đến nỗi so với trước kia như thể là hai người hoàn toàn khác nhau.

Bà ta dường như đã nghe được giọng của tôi, gắng gượng mở mắt.

Giây phút nhìn thấy tôi, mẹ tôi vô cùng kích động.

"Yên Yên! Con tới đón mẹ về sao?"

"Mẹ, mẹ ở đây sống tốt không? Cuộc sống ở đây không tệ nhỉ?"

Tôi nhoẻn miệng cười nói với bà ta.

Sắc mặt mẹ tôi ngay tức khắc trở nên khó coi.

Bà ta gi/ận dữ nhìn tôi, ánh mắt giống như đang nhìn kẻ th/ù.

"Nếu như khi đó mày không nói gì, ngoan ngoãn đi theo Từ Quân, tao cũng sẽ không biến thành bộ dạng hiện giờ..."

"Khương Yên, có phải mày cố tình làm vậy đúng không!"

Mẹ tôi hét lên với tôi.

"Mẹ, nếu như con nói con đồng ý sống ở đây, đổi cho mẹ quay về, mẹ chịu không?"

Mẹ tôi đảo mắt, sự vui mừng trên mặt cũng không thể giấu được.

"Mày nói thật ư?"

Ánh mắt tôi tối sầm.

Bà ta vẫn giống hệt kiếp trước.

Kiếp trước, mẹ tôi thật sự từng tới thăm tôi một lần.

Dân thôn vô cùng nhiệt tình thiết đãi bà ta.

Bởi vì mẹ tôi còn thường xuyên quyên tiền cho bé trai nơi này.

Bà ta nói bà ta không nhìn nổi bé trai trong thôn không có tiền ăn cơm.

Khi đó tôi bị xích trong chuồng lợn, chân trái bị đ/á/nh g/ãy đến sưng viêm chảy mủ.

Tôi khổ sở c/ầu x/in bà ta đưa tôi về.

Nhưng ánh mắt của bà ta lại né tránh: "Yên Yên, nghe mẹ khuyên một câu, chỉ cần sinh được con trai, cuộc sống sẽ trở nên tốt hơn…”

"Con đã gả cho Từ Quân rồi, lấy gà theo gà, lấy chó theo chó, đạo lí này mà con cũng không hiểu."

"Đánh là thân, m/ắng là yêu, con và Từ Quân ở đây yên tâm sống qua ngày đi."

"Con cũng đừng muốn chạy về nữa, sau này mẹ sẽ để lại ngôi nhà đó cho vợ chồng em trai con, trong nhà đã không còn phòng cho con nữa."

Bà ta rời đi không quay đầu lại, trước khi rời đi, tôi còn nghe thấy bà ta đang gọi điện thoại.

"Tiểu Kiệt à, mẹ đang quay về nấu đồ ăn cho con, con trai phải ăn nhiều thịt!"

Sau khi bà ta rời đi không được bao lâu, tôi đã bị đ/á/nh đến ch*t do chạy trốn thất bại.

Sau khi tôi ch*t, th* th/ể còn bị Từ Quân băm vụn, và làm thành phân bón.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh trăng nhuốm bùn

Chương 32
Giang Dực là nam chính chính trực, trượng nghĩa trong truyện. Sau khi nhóm nhân vật chính đại chiến và thất bại trước phe phản diện, họ đã giao Giang Dực cho tôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Thế nhưng, Giang Dực thà chết chứ không chịu khuất phục. Vào cái ngày hắn tự sát, chúng tôi đã cãi nhau một trận long trời lở đất, tôi buông lời nguyền rủa hắn chết không toàn thây. Không ngờ, lời nói lại thành sự thật. Sau khi Giang Dực tự sát, tôi cũng bị xe tông chết. Khi mở mắt tỉnh dậy lần nữa, tôi đã trọng sinh về thời trung học. Lúc này, Giang Dực lướt qua lời cầu xin giúp đỡ giả tạo của tôi, đưa túi cứu thương cho một học muội. Đứa đàn em bên cạnh xúi giục tôi: "Trăng sáng treo cao mà không chiếu rọi anh, hay là mình nhốt anh ta lại, đánh cho một trận, bắt anh ta phải chiếu rọi mình đi?" Nhưng tôi chỉ hừ lạnh một tiếng, giáng thẳng cho cậu ta một cú đấm. "Mày lo chuyện trăng sáng có chiếu rọi tao hay không làm gì? Hắn cứ treo cao là được rồi! Về sau, đứa nào dám làm ảnh hưởng đến việc hắn treo cao, ông đây sẽ xử lý đứa đó..." Cưỡng ép Giang Dực cả đời, tôi cũng mệt rồi. Đời này, tôi sẽ không chơi cái trò cưỡng chế yêu nữa.
276
2 GƯƠNG BÓI Chương 25
3 Bái Thủy Thần Chương 21
6 Thế Hôn Chương 15
8 Hòe Âm Dụ Hồn Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm