Tô Vũ thâm tâm quả thực vô cùng không thích nghe mấy cái lời này một chút nào cả, một tay dứt khoát túm ch/ặt lấy cổ áo của người đàn ông, ngón tay nhỏ nhắn trực tiếp dí thẳng vào cái chóp mũi cao thẳng của hắn ta.
Hách Phàn khẽ há há mồm đang định định bụng mở miệng nói thêm vài câu gì đó, thế nhưng vừa khẽ hạ tầm mắt xuống nhìn một cái liền lập tức nhìn thấy cái người đang nằm gọn trong lòng ngựk mình bấy giờ đang trợn tròn xoe đôi mắt gi/ận dữ hướng về phía mình mà phát ra tín hiệu cảnh cáo dữ dội, cái ánh mắt sắc lẹm như muốn phóng d/ao cứ như thể đang muốn truyền đạt một cái thông điệp rằng: Nếu còn dám nhiều lời lảm nhảm nữa là tôi liền gọt đầu anh luôn đấy!
Suy đi tính lại một hồi chung quy thấy vẫn là nên thôi thì hơn, mấy cái lời đã chực trào lên tới tận cửa miệng bấy giờ lại đành phải ấm ức nuốt ngược hết vào trong bụng.
Đều là do bản thân mình tự tay nuông chiều sinh hư ra cả thôi, ráng mà chịu đựng tiếp đi vậy!
Cứ thế ôm người đi thẳng một mạch tới tận khu vực phía dưới tòa nhà ký túc xá, Hách Phàn ngay đến cả hơi thở cũng căn bản không thèm dồn dập lo/ạn nhịp lấy một cái nào.
Ký túc xá dành cho học viên cao học của trường Đại học F đều được thiết kế theo mô hình phòng đơn dành cho một người ở, phía dưới tầng trệt thậm chí còn có cả các cửa hàng tiện lợi siêu thị mini cùng với quán cà phê đàng hoàng.
Tô Vũ chăm chú nhìn ngó cái tấm biển hiệu của quán cà phê phía dưới, thâm tâm có phần hơi thèm thuồng mà khẽ li/ếm li/ếm bờ môi, cậu liền dùng lực gồng thẳng cơ thể của mình lên, ghé sát sạt vào bên cạnh vành tai của Hách Phàn mà nhỏ giọng thì thầm: "Anh ơi, tôi muốn uống một ly Americano đ/á."
Hách Phàn khẽ hừ lạnh một tiếng, bảo cậu tốt nhất là đừng có mà đứng đó mà mơ tưởng hão huyền làm cái gì.
"Uống cái gì mà Americano cơ chứ? Em quả thực đúng là toàn nghĩ đến mấy chuyện mỹ vị hão huyền thôi, quên khuấy mất cái việc cái dạ dày của chính bản thân mình không được tốt rồi hay sao hả? Cái thứ đó dẫu sao cũng là đồ uống đ/á lạnh cơ mà, đến cái lúc dạ dày nó đ/au đớn biểu tình kêu 'tư tư'* lên cho một trận, thì lại phải quay sang hướng về phía anh mà khóc lóc sụt sùi quẹt nước mắt nước mũi ngắn dài cho mà xem." (Tư tư - từ mô tả âm thanh đ/au nhức, nhói lên).
Mấy cái chuyện khác thì dẫu sao còn có phần khá là dễ dàng thương lượng bàn bạc được thật đấy, duy chỉ có mỗi cái vấn đề này là Hách Phàn tuyệt đối không bao giờ có cái chuyện chấp nhận nuông chiều đồng ý theo ý muốn của cậu đâu.
Tô Vũ dẫu sao cũng đã sớm nắm bắt thấu hiểu rõ mồn một cái tính khí tính cách của người đàn ông này từ lâu rồi, bởi vậy cho nên cái lời vừa rồi chẳng qua chung quy cũng chỉ là một cái chiêu thức thử dò xét tình hình mà thôi, cái hành động tiếp theo sau đây mới chính là cái mục đích thực sự cuối cùng của cậu này: "Thế thì uống một ly Latte có được hay không anh? Nếu như vẫn không được nữa, thì đổi sang cho tôi một ly Cappuccino dẫu sao cũng tốt mà."
Cậu dùng lực siết ch/ặt hai cánh tay ôm lấy cổ người đàn ông, nhỏ giọng liên tục gọi "ông xã ơi", Hách Phàn bị cậu dùng lực lắc qua lắc lại d/ao động suốt một hồi như thế, cái khóe miệng vốn dĩ đang cố tình mím ch/ặt nghiêm nghị bấy giờ chung quy cũng không tài nào giữ vững được trạng thái hình tượng lạnh lùng được nữa rồi.
"Chỉ duy nhất một cái lần này thôi đấy nhé, từ lần sau trở đi là tuyệt đối không bao giờ có cái chuyện được phép phá lệ như thế này nữa đâu nghe chưa hả!"
Khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị mở miệng lên tiếng chấp nhận đồng ý, Hách Phàn khẽ đặt cơ thể của cậu ngồi vững vàng lên trên chiếc ghế cao đặt ngay sát cạnh cửa ra vào của quán, bản thân liền sải bước đi thẳng vào bên trong cửa hàng, gọi một ly Cappuccino ấm áp.
Một lúc lâu sau đó, Tô Vũ hai tay nâng niu chiếc cốc giấy, thâm tâm vô cùng mãn nguyện và hạnh phúc mà khẽ nhắp từng ngụm nhỏ một, được người đàn ông chủ động nắm ch/ặt lấy bàn tay dắt díu bước chân đi thẳng vào bên trong tòa nhà ký túc xá.
Cậu ở tận tầng năm đàng hoàng, thế nhưng cũng may một điều là tòa nhà ký túc xá này có thiết kế lắp đặt hệ thống thang máy đầy đủ.
Hách Phàn đi tới chỗ bác quản lý ký túc xá để nhận chìa khóa phòng, nhân tiện lĩnh luôn toàn bộ các vật dụng nhu yếu phẩm sinh hoạt hàng ngày xong xuôi, bấy giờ mới mở miệng dỗ dành cái cậu chàng phủi tay làm quản gia đang bày ra cái bộ dạng ngơ ngác đứng trân trân ở ngay khu vực lối vào cầu thang, căn bản chẳng thèm ngó ngàng quan tâm tới bất cứ cái việc gì kia đi thẳng vào bên trong thang máy: "Đừng có mà bày ra cái bộ dạng ngớ ngẩn đờ đẫn đứng ch/ôn chân ở cái chỗ này nữa, đi thôi em, lên lầu nào."