Editor: Hyna Nguyễn

Betaer: Anh Kiều + CN

Tư gia.

Lão phu nhân đang cùng Tần Nhược Hi, quản lý của công ty cùng một đám nguyên lão gia tộc chờ đợi khẩn trương bàn bạc việc muốn c/ứu người, thì ngoài cửa đột nhiên truyền đến một hồi tiếng bước chân dồn dập.

Sau đó, cửa thư phòng bị người đẩy ra, người giúp việc mặt mày kích động, thở hồng hộc mở miệng nói: “Lão… Lão phu nhân… Trở lại… Cửu thiếu gia bọn họ đã trở lại!”

Lão phu nhân liền sửng sốt, ngay sau đó mặt đầy vẻ mừng rỡ nói: “Cô nói cái gì, tiểu Cửu đã trở lại rồi sao?”

Tần Nhược Hi vừa nghe cũng kích động đứng lên: “Bọn họ đang ở nơi nào rồi?”

“Đã đến cửa rồi ạ!”

Lão phu nhân gấp gáp vội vàng muốn đứng dậy nói: “Nhanh! Nhanh tới dìu ta!”

Quản gia lập tức đỡ lão phu nhân dậy, bước chân vội vã đi về phía cửa.

Lão phu nhân vừa rồi nghe được tin dữ đứng cũng đứng không vững, vào lúc này bước đi lại như bay, h/ận không thể lập tức nhìn thấy cháu trai mình.

Quả nhiên, chỉ thấy ngoài cửa đậu mấy chiếc xe, đám người Hứa Dịch cùng Lưu Ảnh lần lượt xuống xe.

Sau đó Tư Dạ Hàn được người khác cẩn thận từng li từng tí từ trên xe mang xuống, Diệp Oản Oản đi theo một bên.

Nhìn thấy Tư Dạ Hàn được nhấc xuống xe, vẻ kích động nhất thời của lão phu nhân hóa thành kinh hoảng: “Tiểu Cửu bị thương sao?”

Hứa Dịch vội vàng trấn an: “Cửu gia không có bị thương, lão phu nhân xin ngài yên tâm, chẳng qua là Cửu gia trước đây bởi vì mệt nhọc quá độ nên hôn mê, xin lão phu nhân lập tức mời bác sĩ Tôn đến đây khám cho Cửu gia đi ạ!”

Lão phu nhân trong lòng có vô số thắc mắc, nhưng giờ phút này tất cả sự chú ý đều đã đặt ở trên người cháu mình, vì vậy lập tức để cho lão quản gia phái người đi mời Tôn Bách Thảo, sau đó tranh thủ thời gian để cho mọi người đem Tư Dạ Hàn đưa vào phòng ngủ.

Trong lúc nhất thời, Tư Dạ Hàn liền bị lão phu nhân, Tần Nhược Hi cùng một đám nguyên lão và người hầu bao vây.

Diệp Oản Oản rất nhanh liền bị đám người kia chen lấn xô đẩy ra bên ngoài, cô cũng không thể làm gì khác hơn là đứng ở phía sau từ xa xa nhìn vào.

Bên trong phòng ngủ.

Sau nhiều lần x/ác định cháu của mình chỉ là mệt nhọc quá độ mà hôn mê cũng không có bị thương, trái tim của lão phu nhân cuối cùng cũng thoáng đ/è xuống, nhưng vừa nhìn thấy sắc mặt cháu mình tái nhợt yếu ớt, mệt đến hôn mê, nhất thời đỏ cả vành mắt, r/un r/ẩy nắm ch/ặt ngón tay của cháu trai.

Thoáng bình tĩnh tâm tình lại, lão phu nhân lập tức chỉnh lại sắc mặt, chuyển hướng nhìn đám người Hứa Dịch hỏi chuyện: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Các ngươi làm sao thoát được?”

Hứa Dịch hơi cân nhắc một chút rồi đáp, ngay sau đó đem toàn bộ chuyện đã xảy ra nói mạch lạc rõ ràng một lần cho lão phu nhân cùng mọi người đang có mặt ở đây nghe.

“Ngày thứ ba trên đường đi tới nước B, đang chuẩn bị tiếp tục xuất phát, thân thể Cửu gia không chịu được nữa, đột nhiên té xỉu, cũng không lâu sau đó, ám vệ lại nhận được tin tức, nước B bị một thế lực kh/ống ch/ế, cuối cùng sau khi điều tra chứng thật thì biết được thế lực kia lại là Thí Huyết Minh.

Lúc đó liên lạc ra bên ngoài của chúng tôi hoàn toàn bị c/ắt đ/ứt, cơ hồ là mặc cho người khác ch/ém gi*t mình, lão phu nhân ngài hẳn là cũng rất rõ ràng Thí Huyết Minh là tổ chức có năng lực thế nào, chúng tôi dù có mang theo nhiều người gấp mấy lần họ đi chăng nữa thì cũng không phải là đối thủ của những người kia.

Dưới tình huống này, tôi chỉ có thể phân ra một đội nhỏ, để cho bọn họ âm thầm bảo vệ Oản Oản tiểu thư rời đi, mục đích của đối phương rõ ràng cho thấy chính là nhắm vào Tư gia, sẽ không để ý đến một người không quan trọng biến mất như vậy…”

Lo lắng lão phu nhân sẽ trách cứ Hứa Dịch, một bên Thập Nhất lại bổ sung một câu: “Dưới tình huống lúc đó, coi như chúng tôi lưu lại cũng không có cách nào thay đổi được cục diện, cho nên trợ lý Hứa mới để cho chúng tôi bảo vệ tiểu thư Oản Oản rời đi.”

Đối với cách làm của Hứa Dịch lão phu nhân không thể nào nói hắn không đúng.

“Hứa Dịch hiểu rõ tiểu Cửu nhất, nếu như khi đó tiểu Cửu tỉnh, khẳng định cũng sẽ làm như vậy.” Lão phu nhân mặc dù nói như vậy, bất quá lông mày rốt cuộc vẫn là hơi nhíu lại, thể hiện có mấy phần thất vọng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 BỐI Chương 9
7 MẸ NẤM Chương 11
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42