04
Một gã đàn ông cởi trần với cơ bắp cuồn cuộn thò đầu ra từ sau cánh cửa, trừng mắt nhìn tên mặc áo mưa, cất giọng ồm ồm: "Này! Nửa đêm nửa hôm, đ/ập cửa cái mả mẹ mày à! Có ý thức chút không hả!"
Tên mặc áo mưa chậm rãi quay đầu lại, im lặng nhìn tên đó, xách búa từng bước đi tới.
"Á à?" Gã cơ bắp nhếch miệng cười gở, mạnh bạo giơ chiếc c/ưa máy trong tay lên, dùng sức gi/ật mạnh một cái.
"Rè rè rè!!!"
Tiếng gầm rú chói tai ngay lập tức n/ổ tung, vang vọng khắp cả hành lang.
"Hai con tép riu, cũng dám vênh váo trước mặt ông đây sao?"
Nghe tiếng c/ưa máy gầm rú đó, đôi chân tôi ngay lập tức mềm nhũn.
Đại ca... anh tính cả tôi vào làm gì chứ? Tôi chỉ là người đi ngang qua thôi mà...
[Vãi chưởng! Kịch tính quá!!]
[Cảm giác sắp phải chơi lại từ đầu rồi... tên sát nhân chỉ cầm một cây búa cán gỗ, thế này thì làm sao đối đầu lại c/ưa máy chứ?]
[Nữ phụ: Khóc thét.]
Tôi lướt nhanh qua những dòng chữ đang trôi nổi trước mắt, tuyệt vọng muốn tìm ki/ếm từ trong đó dù chỉ là một chút gợi ý về điểm yếu của gã cơ bắp kia.
Đáng tiếc, chẳng có lấy một dòng nào.
Tiếng gầm rú chói tai của chiếc c/ưa máy vẫn đang liên tục tr/a t/ấn màng nhĩ.
Tôi nhìn chằm chằm vào những chiếc răng c/ưa đang đi/ên cuồ/ng xoay tít.
Phải bình tĩnh.
Dựa vào chiếc c/ưa máy đó, tên mặc áo mưa căn bản không thể lại gần gã.
Gã cơ bắp từng bước ép sát tới, tên mặc áo mưa bị gã ép đến mức phải chậm rãi lùi lại.
Tôi nhắm chuẩn thời cơ, quay đầu lao thẳng vào thang máy, hét lớn với tên mặc áo mưa: "Mau vào đây!"
Tiếp đó, tôi lại gào lên với gã cơ bắp: "Đồ cùi bắp! Có gan thì lên phòng 802 tìm bọn tôi này! Đại ca của bọn tôi tuyệt đối sẽ không tha cho anh đâu! Đồ cùi bắp!"
Trong khoảnh khắc cuối cùng khi cửa thang máy sắp đóng lại, bóng dáng tên mặc áo mưa lóe lên, chen được vào trong.
Tôi đi/ên cuồ/ng ấn nút đóng cửa, ngón tay gần như chưa từng rời khỏi nút bấm đó.
Cho đến khi cánh cửa hoàn toàn đóng lại, thang máy bắt đầu đi lên, tôi mới rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm.
Quay đầu liếc nhìn tên mặc áo mưa có vẻ hơi chật vật ở bên cạnh, tôi không nhịn được thầm bĩu môi.
Không phải chứ đại ca, chỉ được thế này thôi sao?
Ánh mắt vô tình lướt qua cây búa trong tay hắn, tôi lại bất chợt sững sờ.
Trên cán gỗ vốn dĩ phải bị c/ưa máy dễ dàng c/ắt đ/ứt... vậy mà lại chỉ có một vết xước nông choèn.
"Cây búa này của anh cứng cáp như vậy, sao ban nãy không trực tiếp hạ gục gã đó luôn?"
Tên mặc áo mưa nhạt nhẽo liếc tôi một cái.
"Cô nghĩ tôi bị ng/u chắc?"
Tôi bực bội lườm hắn một cái. Thang máy vừa lên đến tầng năm, tôi liền kéo phắt hắn bước ra, tiện tay ấn nút đóng cửa, để thang máy trống không tiếp tục đi lên.
"Phòng 501 có một gã bác sĩ. Bây giờ người ở tầng hai và tầng sáu đều đang kéo lên tầng tám rồi, cứ để bọn họ đ/á/nh nhau trước đi." Tôi hạ thấp giọng, giải thích thật nhanh: "Đợi bọn họ hai bên cùng thiệt hại nặng nề, chúng ta lại làm ngư ông đắc lợi."
Tên mặc áo mưa nghe xong, chỉ nhìn tôi một cái chứ không hỏi nhiều, hắn đi thẳng đến trước cửa phòng 501, vung búa đ/ập mạnh xuống.
"Rầm!"
Cánh cửa bật mở, hắn xách búa, đi đầu bước vào trong.
Tôi bám sát phía sau hắn, theo bản năng giơ ngang con d/ao phay trong tay trước ng/ực, lưỡi d/ao hướng ra ngoài, mỗi bước chân đều bước đi cực kỳ cẩn thận.
Trong phòng yên tĩnh đến đ/áng s/ợ, chỉ có tiếng bước chân khẽ khàng của chúng tôi vang vọng trong bóng tối.
Tên mặc áo mưa chằm chằm nhìn vào tia sáng mờ nhạt hắt ra từ khe cửa, không chút do dự, hắn nhấc chân đạp tung cánh cửa.
Tôi vừa bước theo vào, cả người liền cứng đờ tại chỗ.
Trong phòng, la liệt những con búp bê cao hơn một mét được bày kín mít.
Gã bác sĩ quay lưng về phía chúng tôi, toàn thân trần truồng, đang dùng một tư thế gần như say sưa để nhẹ nhàng vuốt ve một con búp bê vô cùng tinh xảo trong lòng.
Ánh mắt tôi dán ch/ặt vào khuôn mặt của những con búp bê đó.
Làn da trắng bệch lạnh lẽo, đồng tử trống rỗng giãn to, đôi môi tím tái một cách mất tự nhiên.
Đây làm gì phải là búp bê?
Đây rõ ràng là từng cỗ... th* th/ể bé gái đã được trang điểm tỉ mỉ.
Ngọn lửa gi/ận dữ bùng lên xông thẳng lên đỉnh đầu tôi.
Tôi thậm chí còn chẳng để ý đến tên mặc áo mưa bên cạnh đã giơ búa lên, không biết lấy sức mạnh từ đâu ra, tôi hung hăng vung con d/ao phay lên, nhắm thẳng vào bóng lưng trần truồng kia mà ch/ém mạnh xuống.
Một nhát!
Hai nhát!
Ba nhát!
Chất lỏng ấm nóng b/ắn lên gò má và cổ tôi, trong tầm nhìn chỉ còn lại một màu đỏ tươi.
Tôi chẳng còn nghe thấy bất cứ thứ gì nữa, chỉ có tiếng vang trầm đục của lưỡi d/ao ch/ém vào da thịt xươ/ng cốt, cùng với tiếng thở dốc nặng nề của chính mình.
Cho đến khi cánh tay tê mỏi đến mức không thể nhấc lên được nữa, tôi mới bừng tỉnh.
Gã bác sĩ đã ngã gục xuống chiếc giường lộn xộn, cổ gần như bị ch/ém đ/ứt lìa, chỉ còn lại một lớp da thịt miễn cưỡng dính lấy nhau.
Hắn ta trợn trừng hai mắt, nhìn trân trân lên trần nhà, trên mặt vẫn còn đọng lại vẻ kinh ngạc và tĩnh lặng của cái ch*t.
M/áu tươi đặc quánh đang ồ ạt chảy ra từ dưới thân hắn ta, thấm đẫm ga trải giường rồi nhỏ giọt xuống sàn nhà.