4.

Lưng tôi áp vào tường, ngồi xổm trên sàn nhà ở cửa phòng bao, hai tay ôm lấy bản thân. Tôi cố gắng để bình tĩnh lại, cố gắng thoát ra khỏi những ký ức vừa rồi.

Bất chợt, một cánh tay rắn chắc và mạnh mẽ đột nhiên luồn qua đầu gối tôi. Cơ thể tôi lập tức lơ lửng!

"Á!" Tôi khẽ kêu một tiếng.

Theo bản năng, tôi vươn tay muốn nắm lấy thứ gì đó để giữ ổn định bản thân, nhưng chỉ nắm được vải áo sơ mi phẳng phiu trên vai ai đó.

Giang Thịnh đã bế tôi lên. Kiểu bế công chúa tiêu chuẩn ấy.

Bị bế nên tôi có chút đỏ mặt.

Tôi là một người đàn ông to lớn, sao lại có thể bị một người đàn ông to lớn khác bế kiểu công chúa chứ? Tuy nhiên, tôi phải thừa nhận rằng anh ấy bế rất vững.

Anh ấy bế tôi đi về phía cửa. Bước chân anh ấy rất ổn định.

"Đừng để ý đến nó. Giang Vọng có bệ/nh, sẽ phát bệ/nh gián đoạn, em là người bình thường, đừng chấp với thằng th/ần ki/nh."

Giọng Giang Thịnh truyền đến từ phía trên đầu tôi.

Tôi lắng nghe, còn nghe thấy tiếng tim đ/ập rất nhanh của anh ấy. Tôi vừa định nói gì đó để giảm bớt sự ngượng ngùng, thì lại nghe anh ấy nói:

"Nó không biết chơi."

"Anh dạy em chơi."

Chơi cái gì?

Không phải, vừa rồi đó chỉ là trò đùa giữa tôi và Giang Vọng... Không phải là thật...

Anh ơi có phải anh đang hiểu lầm chuyện gì rồi không?

"Anh Giang Thịnh... buông em xuống đi, em phải đi. Chuyện đó, nhà em còn có việc, em phải về trước đã."

Lời tôi nói có chút cà lăm không rõ.

Thật ra, tôi khá sợ người anh hàng xóm Giang Thịnh này.

Tôi và Giang Vọng bằng tuổi nhau, Giang Thịnh lớn hơn chúng tôi bốn tuổi.

Anh ấy còn là kiểu "học bá" siêu cấp, thành tích tốt đến mức tưởng chừng được nhảy lớp, không cần thi đại học mà được tuyển thẳng.

Tôi chỉ là một người lớn đến mười tám tuổi, chiều cao chỉ có 1m78, thành tích học tập cũng không nổi bật, chỉ là một người vô hình mà thôi.

Mỗi lần tôi mắc lỗi, bố mẹ tôi đều nói: "Con xem người ta Giang Thịnh ngoan ngoãn, nghe lời biết bao, không cần bố mẹ phải lo lắng. Ngay cả Giang Vọng cũng vậy, nó cao lớn như thế, còn là học sinh thể thao, sức khỏe tốt. Con thì chẳng có gì."

Tôi quả thật chẳng có gì.

Thích Giang Vọng mười năm, ngủ cùng nhau rồi, cậu ta lại nói chỉ là anh em tốt chơi đùa thôi.

Tôi... Nghĩ vậy, tôi lén ngẩng đầu nhìn Giang Thịnh đang bế tôi đi. Anh ấy mím ch/ặt môi, dường như không hề có ý định đặt tôi xuống.

Làm sao đây? Cứ cứng rắn vậy sao?

Giang Thịnh còn cao hơn cả Giang Vọng, nhìn như phải 1m92, hoặc 1m93 gì đó. Tôi chắc canh ấy là không đ/á/nh lại được.

Nói đến chiều cao lại thấy bực mình. Rõ ràng từ nhỏ tôi và Giang Vọng ăn uống chẳng khác gì nhau, sao bọn họ lại cao lớn đến thế chứ?

"Cái đó, anh Giang Thịnh, nhiều người đang nhìn kìa, anh thả em xuống..."

"Đừng động đậy. Sắc mặt em rất tệ."

Giọng anh ấy không lớn, nhưng mang theo sự trầm ổn không thể nghi ngờ.

Tôi lập tức c/âm nín. Giang Thịnh không dừng bước, bế tôi ra khỏi cửa câu lạc bộ, đi thẳng đến bên xe. Thế nhưng động tác của anh ấy lại vô cùng nhẹ nhàng, cẩn thận đặt tôi vào ghế phụ lái.

"Ờ... Thật ra cũng không cần dịu dàng đến thế. em là một người đàn ông to lớn, da dày thịt b/éo mà."

Cùng lắm thì tôi chỉ là hơi trắng hơn một chút, hơi lùn hơn một chút, hồi nhỏ suýt nữa bị lũ trẻ trong khu gọi là "ẻo lả" thôi.

Nhưng tôi không dám nói ra. Luôn cảm thấy trên người Giang Thịnh có một loại khí chất mạnh mẽ khó tả.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm