04

Làm thủ tục xuất viện, thu dọn đồ đạc xong, tôi cuối cùng cũng thoát khỏi vòng kim cô kìm kẹp của mấy người nhà họ Vân và Cố Bùi để ngồi lên xe của Hách Liên Dật trở về nhà.

Sau khi kết hôn, hai người chúng tôi sống chung trong một căn biệt thự.

Hai bên giao tiếp rất ít, không có tình cảm gì, sau khi cưới cũng như người xa lạ vậy, chẳng bao giờ hỏi thăm về cuộc sống của đối phương.

Trước đây, tôi còn ảo tưởng người nhà họ Vân có thể đón nhận mình, ngày nào cũng chạy đến nhà họ Vân, số lần gặp Hách Liên Dật vốn đã ít lại càng ít hơn.

Còn bây giờ, tôi chắc chắn sẽ không tự tìm đường ch*t, đi đến nhà họ Vân để lấy lòng mặt nóng dán mông lạnh nữa.

Nếu bọn họ yêu thương Vân Hoài như vậy, không muốn nhìn thấy tôi, vậy thì tôi thành toàn cho bọn họ luôn.

Tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa.

Ở bên cạnh Hách Liên Dật sống qua ngày, ăn không ngồi rồi chờ ch*t cũng tốt, dù sao anh cũng có tiền.

Trong sách đã viết, Hách Liên Dật ngoài mặt là cậu ba nhà họ Hách Liên không được cưng chiều, cả ngày không có việc gì làm, kiêu ngạo và bướng bỉnh, sống phóng túng buông thả không ai kiềm chế nổi, chỉ là một công tử nhà giàu ăn chơi trác táng.

Nhưng thực ra, anh đã sớm âm thầm dựa vào đầu óc kinh doanh xuất chúng của mình để sáng lập một đế chế kinh doanh riêng, sở hữu vô số tài sản trong tay và nắm giữ địa vị đứng đầu, khiến cả nhà họ Hách Liên lẫn nhà họ Vân đều phải chạy đến c/ầu x/in hợp tác.

Hoàn toàn là một ông trùm m/áu mặt ẩn mình.

Tôi bây giờ đã kết hôn với anh rồi, chỉ cần sống an phận, không gây ra chuyện gì, chắc chắn vẫn có thể sống thoải mái bên cạnh Hách Liên Dật lâu thêm vài năm.

Tại ghế sau của xe.

Hách Liên Dật và tôi mỗi người ngồi một bên sát cửa sổ, ở giữa có một khoảng trống.

Tôi chán nản nhìn phong cảnh đang lùi dần ở bên ngoài, siết ch/ặt chiếc áo khoác trên người nhưng vẫn cảm thấy lạnh.

Vì vậy, tôi quay đầu nói với người đàn ông: “Lạnh.”

Hách Liên Dật không nhìn tôi, chỉ ra hiệu cho tài xế: “Điều hòa.”

Rất nhanh sau đó, nhiệt độ trong xe đã ấm lên vài phần.

Cơ thể tôi dần dần thư giãn, cơn buồn ngủ lại kéo đến.

Tôi lại nói với Hách Liên Dật: “Em buồn ngủ.”

Người đàn ông nhíu mày, quay đầu nhìn tôi: “Làm sao, còn phải chuẩn bị một cái giường cho cậu nữa à?”

“...”

“Không cần đâu.” Tôi li/ếm đôi môi khô khốc, có chút ngượng ngùng hỏi: “Mượn vai anh một chút được không?”

Anh giữ im lặng, không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý.

Vì vậy tôi dò xét rồi dịch người qua phía anh.

Anh không né tránh, cũng không lộ ra bất kỳ sự bài xích nào.

“Cảm ơn nhé.”

Tôi nghiêng đầu dựa vào vai anh, cảm nhận được cơ thể của đối phương cứng đờ trong nháy mắt.

Không biết có phải là ảo giác hay không, nhưng ở bên cạnh Hách Liên Dật hình như ấm áp hơn hẳn.

Tôi thoải mái nhắm mắt lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm tiệc ra mắt, tôi hủy bỏ hôn lễ

Chương 6
Giới thiệu: Một ngày trước hôn lễ, trong buổi tiệc ra mắt gia đình hai bên, các bậc trưởng bối chờ mãi không thấy chú rể Chu Cảnh Hoài xuất hiện. Hóa ra, anh ta bận đi chăm sóc Lâm Kiều đang say khướt. Nhìn bàn tiệc nguội lạnh, cô dâu Thẩm Vãn Ninh bình tĩnh tuyên bố: "Hủy bỏ hôn lễ". Sau đó, chú rể hối hận muốn hàn gắn, nhưng cô đã quyết tâm cắt đứt. Đây là câu chuyện về một người phụ nữ sau khi nhìn thấu sự thật trong tình cảm, đã dũng cảm lựa chọn sự tôn trọng cho bản thân và gia đình.
Hiện đại
Tình cảm
0