Đồ Đệ Luôn Ve Vãn Ta

Chương 20

20/08/2025 09:12

“Vô Vo/ng Nhai... thật sự là nhân quả luân hồi." Hắn nhìn thoáng qua bốn phía, trong thanh âm mang theo một tia cảm khái, sau đó trở nên càng thêm lãnh khốc.

"Ngươi đã tự tìm đường ch*t, vậy đi ch*t đi.”

Nhìn đôi mắt đen nhánh của hắn, ta biết, hắn h/ận ta thấu xươ/ng.

Nội tâm quặn đ/au, ta thật không biết, bị hắn h/ận lại đ/au đớn như vậy.

Ta ngẩng đầu, đi tới trước mặt hắn: "Vậy gi*t ta đi.”

Ta cười đến đi/ên dại, thậm chí có chút cà lơ phất phơ.

“Ngươi!" Sở Mặc tức gi/ận.

“Đường đường là M/a Tôn, sợ gi*t một phàm nhân sao?" Ta hỏi.

Tô Thanh Thanh ở bên cạnh rơi lệ nói: "Tôn thượng, ng/ực Thanh Thanh đ/au quá... Tôn thượng, gi*t hắn!”

“Gi*t hắn!”

Càng ngày càng có nhiều người đuổi theo, ta vốn đã mang danh x/ấu, mọi người sau khi biết ta làm Tô Thanh Thanh bị thương để chạy trốn, tất cả đều yêu cầu gi*t ta.

Sở Mặc vẫn bất động như trước.

Gi*t hắn!

Gi*t hắn!

Gi*t hắn!

Ồn ào muốn ch*t!

Ta đưa tay tấn công Tô Thanh Thanh.

“A!" Tô Thanh Thanh thét chói tai.

Sở Mặc lấy lại tinh thần, theo bản năng rút ki/ếm.

Ta thu tay lại, rút hết linh lực, cố ý đụng vào ki/ếm của hắn.

Thanh ki/ếm của hắn đ/âm xuyên qua cái bụng chưa lành của ta.

“Phụt!”

Linh lực của M/a Tôn to lớn biết bao, ta lại bị phế bỏ đan điền, bụng của ta nhất thời xuất hiện một cái hố trống rỗng thật lớn, lục phủ ngũ tạng trong nháy mắt liền nát bấy.

Đau nhức truyền đến, trước mắt chợt biến thành màu đen.

Ta cười nói: "Sở Mặc, hiện tại chúng ta thanh toán xong rồi..."

Sở Mặc tựa hồ sợ ngây người, ôm lấy ta, thế nhưng theo bản năng mà hét lên: "Sư phụ...”

Hắn dùng sức che miệng vết thương của ta, vận chuyển linh lực cho ta.

Đáng tiếc đã vô dụng.

"Sư phụ, người đừng ch*t, con sai rồi... van cầu người... đừng ch*t..."

Thanh âm bốn phía chẳng biết từ lúc nào đã biến mất.

Gió thổi lạnh thấu xươ/ng.

Ta chậm rãi nhắm mắt lại.

Không biết qua bao lâu, lần thứ hai mở mắt ra, ta biến thành một đứa trẻ vừa mới ch*t.

Hệ thống dựa theo hứa hẹn, để cho ta sống lại.

Từ trong bãi ch/ôn tập thể, ta bò ra, đứng dậy nhìn bầu trời, mây trắng lượn lờ, diều hâu xoay quanh, dãy núi xa xa phập phồng.

Trong lòng không biết vì sao dâng lên cảm giác thê lương.

Tìm đến gia đình nông dân gần đó để hỏi thăm thì biết được ta vậy mà đã ch*t mười năm.

Mười năm...

Chợt như một giấc mộng lớn.

Ta theo bản năng hỏi thăm tình huống của Sở Mặc. Gia đình nọ bảo rằng họ không biết giới tu tiên, nên cũng không biết Sở Mặc.

Mà thân thể của ta, không còn tư chất để tu tiên, đời này chỉ có thể làm phàm nhân.

Ta gi/ật mình, sau đó nở nụ cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cô ấy không chịu cúi đầu.

Chương 10
Tôi nhắn tin cho cửa hàng trang sức hủy chỉnh sửa chiếc nhẫn vào lúc 10 giờ 17 phút tối. Nhân viên nhanh chóng trả lời: "Cô Lâm, có phải kích cỡ đã thay đổi ạ?" Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ vài giây, rồi đáp: "Không, tạm thời không sửa nữa." Bên kia gửi một biểu tượng cảm xúc ngập ngừng, rồi hỏi tiếp: "Vậy lễ đính hôn bên cô vẫn diễn ra như dự kiến ạ? Vì anh Chu đã đặc biệt dặn dò tuần trước, hy vọng nhận được sản phẩm trước ngày 10 tháng sau." Tôi chợt nhận ra, thứ cần chỉnh sửa không bao giờ là chiếc nhẫn. Mà là con người tôi trong mối quan hệ này - kẻ sắp đánh mất chính mình. Thế nên tôi gửi lại hai chữ: "Tạm dừng." Tạm dừng chiếc nhẫn. Tạm dừng lễ đính hôn. Và tạm dừng cuộc đời luôn tự nhủ phải nhẫn nhịn thêm chút nữa.
Hiện đại
Nữ Cường
Sảng Văn
0
Tư Uyển Chương 9