Nhận ra người đến là ai, tôi vội quệt ngang nước mắt, cố giấu nhẹm mọi sự bi thương và bối rối vào lòng.
Lâm Diễn liền gọi thêm một tô cháo thịt nạc gan heo.
Tôi hoang mang nhìn anh, rồi buột miệng hỏi: "Ban nãy chẳng phải anh đã ăn cùng Tần Quân rồi sao?"
Vừa dứt lời, Lâm Diễn liền nhướng mày nhìn tôi chằm chằm: "Sao em biết?"
Thấy tôi im thin thít không nói gì, anh khẽ bật cười rồi tách đôi đũa tre, bắt đầu tỉ mẩn gắp từng cọng hành trong tô của tôi ra ngoài.
"Lúc nãy vừa bước từ trong tiệm ra đã thấy xe em đậu ngay bên vệ đường rồi. Em tới đây bao lâu rồi?"
"Cũng không lâu lắm..."
Tôi cúi mặt, lí nhí đáp.
Lâm Diễn chẳng thèm gặng hỏi thêm, sau khi gắp sạch hành thì anh đẩy bát cháo về phía tôi: "Đến tìm anh làm gì? Lại bàn về kế hoạch thương mại hóa dự án GM à?"
Tôi lặng lẽ lắc đầu.
Nhớ đến những việc làm của bố mình, tôi liền ngồi nghiêm chỉnh đối diện với anh, và trịnh trọng cất lời: "Em đến để xin lỗi. Mặc dù chuyện đã qua lâu rồi, nhưng em vẫn muốn thay mặt bố nói với anh một câu... Xin lỗi anh, ông ấy suýt chút nữa đã phá nát ước mơ của anh..."
Như sực nhớ ra điều gì đó, khóe môi Lâm Diễn khẽ vẽ lên một nụ cười đầy nhẹ nhõm: "Mọi chuyện qua cả rồi. Vả lại, việc của chú chẳng liên quan gì đến em cả."
Thà rằng Lâm Diễn cứ tỏ thái độ để bụng thì lòng tôi còn nhẹ nhõm đôi chút.
Đằng này, cái bộ dạng "đã buông bỏ hết thảy" của anh lại khiến mọi lời tôi định nói đều bị chặn đứng ở cuống họng.
Tôi bất giác trở nên nôn nóng: "Lâm Diễn, anh thực sự không thèm bận tâm đến chuyện này nữa sao? Vậy thì hiện tại... anh đang bận tâm điều gì? Công nghệ GM ư? Hay là Tần Quân?"
Vừa dứt lời thì bàn tay đang xúc cháo của Lâm Diễn khẽ khựng lại, anh chau mày nhìn tôi: "Tần Quân và chú Tần là ân nhân đã từng c/ứu giúp tôi, chỉ có thế thôi. Vừa rồi không phải tôi chủ động dẫn cô ấy đến đây đâu, tối nay bọn tôi hẹn gặp một nhà đầu tư khác, Tần Quân uống say đến mức nôn mửa nên mới đề nghị đi ăn cháo. Đúng là tôi dẫn cô ấy đến thật, nhưng tôi không hề ăn cùng cô ấy."
Lâm Diễn đang giải thích! Anh ấy đang giải thích kìa!
Rõ ràng trong lòng anh vẫn còn có tôi.
Nghĩ đến đây, tôi liền bật cười trong nước mắt, vừa định đưa tay ra nắm lấy tay anh để nói lời tái hợp thì Lâm Diễn đã lạnh lùng ngắt lời.
Anh rụt tay lại, ánh mắt nhìn tôi mang theo chút ý cười xa xăm:
"Lạc Lạc, thực ra lúc trước em nói đúng lắm, rời xa tôi thì em sẽ gặp được rất nhiều người môn đăng hộ đối hơn. Những nhà hàng Michelin cao cấp kia mới là nơi em thuộc về, còn cái tiệm cháo cũ kỹ này... thỉnh thoảng nhớ đến thì em thấy mới mẻ, muốn nếm thử chút hương vị hoài niệm thôi, chứ rốt cuộc nó vẫn chẳng thể là một phần trong cuộc sống của em."
Nói xong anh liền đứng dậy thanh toán hóa đơn.
Trước lúc rời đi, anh đặt một sợi dây thun buộc tóc lên mặt bàn. Đây là món đồ hồi còn yêu nhau tôi đã nằng nặc đòi đeo vào tay anh cho bằng được.
Lúc đó anh ngoài miệng thì chê trẻ con, nhưng vẫn luôn ngoan ngoãn đeo nó suốt bấy lâu.
Nhưng giờ đây, sợi dây thun ấy đã lỏng lẻo đi nhiều.
Anh đã trả lại cho tôi "vật đ/á/nh dấu chủ quyền" cuối cùng rồi.
"Lạc Lạc, tôi thực lòng hy vọng em có thể trở lại là cô bé tự do tự tại như lúc chưa quen biết tôi, không cần phải vì tôi mà nhún nhường hay thỏa hiệp bất cứ điều gì nữa."