Thứ cô ấy nhắc đến chính là vé tàu khứ hồi đến Xuyên Giang và thông tin đặt phòng khách sạn mà cô chủ động cung cấp trong lần thẩm vấn đầu tiên.
Ngay sau buổi thẩm vấn, đội trưởng Lâm đã phái người đi x/á/c minh thông tin do Châu Vận cung cấp.
Nhân viên lễ tân và tạp vụ của khách sạn ở Xuyên Giang đó cho biết, lúc Châu Vận đến nhận phòng, cô ăn mặc cực kỳ diêm dúa lố lăng.
Đã vậy còn làm ầm ĩ với lễ tân một trận chỉ vì không được dùng ảnh chụp CCCD để nhận phòng.
Đến ngày thứ hai lưu trú, cô lại lu loa lên rằng nhân viên dọn phòng vào quét tước đã ăn cắp mất chiếc nhẫn của mình.
Cô nổi trận lôi đình, ra lệnh cấm tiệt nhân viên dọn phòng không được bước chân vào, mỗi ngày chỉ cần gom rác ở cửa phòng là đủ.
Sau đó Châu Vận cứ thế nh/ốt mình trong phòng, ba bữa một ngày đều gọi đồ ăn ngoài giao tới.
Đến ngày trả phòng, cô cũng mang vẻ mặt vội vàng gấp gáp.
Hầu như bất kỳ ai tiếp xúc với cô ở khách sạn đó đều có ấn tượng cực kỳ sâu sắc.
Cũng chính vì lý do đó, ngay từ đầu chúng tôi hoàn toàn không nghĩ đến việc điều tra cô ta.
Châu Vận hít sâu một hơi:
“Cảnh sát Phương, anh biết tôi đã làm thế nào không?”
“Nửa đêm ngày thứ hai sau khi nhận phòng, tôi men theo lối thang bộ thoát hiểm không có camera giám sát để lẻn ra ngoài, bắt xe dù chạy suốt đêm về Nghi Dương.”
“Gi*t ch*t Trương Chu Long xong, tôi lại bắt xe dù quay trở lại cái khách sạn nhỏ đó.”
“Và trận cãi vã ầm ĩ ở khách sạn cũng là một phần nằm trong kế hoạch của tôi.”
“Mục đích là để bọn họ ấn tượng thật sâu về tôi, đồng thời không ai được bước chân vào phòng tôi nữa.”
“Còn về việc gọi đồ ăn, lần nào tôi cũng dùng một số điện thoại khác để liên lạc với shipper.”
“Tôi yêu cầu anh ta cứ đi nửa đường thì vứt đồ ăn đi, bóc niêm phong ra, chụp ảnh gửi cho tôi x/á/c nhận, sau đó tôi sẽ chuyển khoản riêng cho anh ta một khoản hậu hĩnh.”
Châu Vận rực sáng ánh nhìn ghim ch/ặt vào tôi, nhấn mạnh từng chữ:
“Cảnh sát Phương, bằng chứng ngoại phạm là thứ hoàn toàn có thể dàn dựng được.”
“Chỉ cần tính toán thật chuẩn x/á/c độ chênh lệch thời gian thì những kẽ hở kiểu “bóng tối ngay dưới chân đèn” ngoài kia thiếu gì.”
Nhìn sâu vào mắt Châu Vận, tôi bỗng bừng tỉnh ngộ.
Tôi lại lật tung các chứng cứ liên quan đến vụ án Trương Âm năm xưa, x/á/c minh rõ loại th/uốc được tìm thấy trong cơ thể cô ấy.
Đó chính là loại th/uốc kích dục kiêm th/uốc mê khét tiếng. Nếu pha lẫn vào rư/ợu, nạn nhân sẽ hoàn toàn mất đi khả năng kháng cự, mặc cho người ta định đoạt.
Loại mạnh hơn, thậm chí còn khiến nạn nhân mất sạch trí nhớ về những chuyện đã xảy ra!
Thế nhưng Trương Âm đã bị ép dùng quá liều. Sau khi th/uốc phát huy tác dụng, nó sẽ gây ra phản ứng ức chế hô hấp nhưng không làm nạn nhân t/ử vo/ng ngay lập tức.
“Bóng tối ngay dưới chân đèn”!
Rất có thể, đây chính là khoảng thời gian chênh lệch mà Trương Chu Long đã tính toán. Thế nên ông ta mới cố tình hẹn khách đến nhà rồi lại lấy cớ ra ngoài tìm người nhậu nhẹt!
Tôi lại tìm đến nhà lão góa vợ một lần nữa.
“Mỗi lần Trương Chu Long gọi ông đến nhà để qu/an h/ệ với Trương Âm, cô ấy có biểu hiện gì bất thường không?”
“Cô ấy có tự nguyện không?”
Lão góa vợ vắt óc nhớ lại hồi lâu rồi lắc đầu.
“Tôi nhớ là lần nào lão Trương cũng ép cái Âm uống một loại th/uốc gì đó, thỉnh thoảng còn ép nó uống rư/ợu.”
“Chỉ một lát sau, con bé cứ nằm mềm oặt ra đó, chẳng nhúc nhích được, chỉ biết hùa theo tôi.”
“Có mấy bận lão Trương lấy roj quất nó, nó cũng chẳng biết đường mà né, cùng lắm là khóc lóc vài tiếng.”
“Sau đó lại bị lão Trương nhét đồ bịt mồm, lão bảo như thế mới là thú vui tình thú.”
Quả nhiên, Trương Chu Long có thói quen cho Trương Âm uống th/uốc mê.
Kết hợp với báo cáo khám nghiệm năm xưa, thời gian t/ử vo/ng của Trương Âm và nồng độ th/uốc còn sót lại trong cơ thể.
Tôi chạy đi hỏi một vị tiền bối dày dặn kinh nghiệm trong phòng DNA.
Liệu có khả năng, sau khi th/uốc ngấm khiến Trương Âm hôn mê, phải mất từ một đến hai tiếng sau mới dẫn đến t/ử vo/ng hay không.
Tất nhiên, tôi phải bịa ra một tình huống giả định để hỏi.
Nghe xong suy luận của tôi, vị tiền bối khẳng định chắc nịch rằng khả năng này hoàn toàn có thể xảy ra.
Nói cách khác, rất có khả năng Trương Chu Long đã lợi dụng khoảng thời gian chênh lệch này để ngụy tạo cho bản thân một bằng chứng ngoại phạm hoàn hảo.
Còn kẻ làm chứng cho ông ta cũng được lão lựa chọn kỹ càng, ở thời điểm đó, chắc chắn lão góa vợ sẽ bao che cho lão.
Dù sao thì miệng đời cũng đ/áng s/ợ mà.
Mọi chuyện đã được kết nối lại với nhau!
Mặc dù không cách nào lấy được lời khai từ chính miệng Trương Chu Long nhưng lời khai của lão góa vợ và vật chứng năm xưa đã đủ để l/ột trần toàn bộ sự thật. Trương Âm, chưa bao giờ là gái thôn chơi cả.
Bản thân Trương Chu Long “bất lực”, liền ép Trương Âm uống th/uốc kích dục kiêm th/uốc mê rồi dụ dỗ đàn ông đến nhà cưỡ/ng b/ức cô.
Lão còn dùng những th/ủ đo/ạn bi/ến th/ái đê hèn đó, chỉ để thỏa mãn khoái cảm vặn vẹo trong tâm lý của chính mình.
Nhưng điều khiến tôi trăn trở mãi không thôi là tại sao Trương Âm không bỏ trốn, không cầu c/ứu sự giúp đỡ?
Bởi vì theo lời miêu tả của những người làm chứng năm xưa, cô ấy không hề bị Trương Chu Long giam cầm.
Ôm theo nỗi băn khoăn ấy, tôi nhét bản tài liệu mới tinh vào tay đội trưởng Lâm rồi vắt chân lên cổ bỏ chạy:
“Em có một người bạn làm truyền thông, bài viết đã soạn xong xuôi cả rồi, có đăng hay không là tùy sếp quyết định đấy nhé!”
Tôi lại đến gặp Châu Vận, mang tất cả những gì mình tra được kể cho cô nghe.
Nghe xong, hốc mắt cô đỏ hoe, những giọt nước mắt lăn dài không kìm nén nổi.
“Lý do chị Âm Âm không bỏ trốn, không cầu c/ứu, tôi biết.”
“Nhưng bây giờ, chắc hẳn anh và đội trưởng Lâm đang nôn nóng muốn nghe lời khai của tôi hơn đúng không.”
Châu Vận chủ động đề nghị khai báo toàn bộ diễn biến vụ án, đồng thời yêu cầu đích thân tôi và đội trưởng Lâm thẩm vấn.