6

Hơn mười phút sau, Thương Ký Minh mới quay lại.

Trên người anh phảng phất mùi th/uốc lá rất nhạt, hòa cùng hương nước hoa nam thoang thoảng, lặng lẽ len vào khoang mũi tôi.

Tôi không kìm được mà nghiêng đầu nhìn sang.

Chỉ thấy anh bật sáng màn hình điện thoại, hình như đang trả lời tin nhắn công việc.

Mà đúng vào khoảnh khắc ấy.

Tôi nhìn thấy hình nền khóa màn hình của anh...

Là tôi.

Là tôi trong bộ váy hầu gái.

"Khụ..."

Tôi sặc ngay một ngụm canh.

Quay đầu sang bên ho dữ dội đến mức long trời lở đất.

Không còn nghi ngờ gì nữa.

"Y"... chính là Thương Ký Minh.

Thế giới này...

Sao lại nhỏ đến mức ấy chứ?

"Anh khiến em khó chịu đến vậy sao?"

Thương Ký Minh còn nhanh tay hơn cả Thương Mục.

Anh vỗ nhẹ lưng tôi rồi đưa sang một chiếc khăn tay.

Mùi hương trên khăn khiến đầu óc tôi càng thêm rối lo/ạn.

"Kh... không có..."

Tôi vội đưa tay định nhận lấy.

Nhưng anh bỗng rút tay về.

Rồi tự mình cầm khăn, nhẹ nhàng lau khóe môi cho tôi.

Đầu óc tôi ong ong như có hàng ngàn con ong bay lo/ạn.

Cả người cứng đờ trên ghế, không dám nhúc nhích.

Cho đến khi Thương Mục thốt lên một tiếng.

Cơ thể cứng ngắc của tôi mới miễn cưỡng cử động lại được.

Anh ấy tròn mắt như vừa gặp chuyện lạ.

"Ký Minh, từ bao giờ em biết quan tâm người khác thế?"

Thương Ký Minh đặt khăn xuống, bình thản đáp.

"Vừa mới học."

Tôi ngồi kẹp giữa hai người.

Chỉ cảm thấy như đang ngồi trên đống lửa.

---

7

Anh ấy...

Đã nhận ra tôi rồi sao?

Không thể nào...

Toàn bộ tài khoản của tôi đều được mã hóa bằng phần mềm, Thương Ký Minh không có lý do gì để biết mới đúng.

Nghĩ thông suốt chuyện đó.

Tôi mới dần bình tĩnh lại.

Đúng lúc ấy lại nghe thấy ba mẹ hỏi chuyện hôn nhân của Thương Ký Minh.

Bên tai vang lên mấy chữ nhàn nhạt.

"Chưa có bạn gái."

Thương Mục lập tức hỏi.

"Thế còn cô bạn gái quen qua mạng của em đâu?"

Thương Ký Minh đáp ngắn gọn.

"Chia tay rồi."

Chân tôi mềm nhũn.

Xong đời.

Nếu không nhờ Thương Mục nhắc đến.

Tôi còn chẳng nhớ hình tượng của mình trong mắt Thương Ký Minh từ trước đến giờ...

Vẫn luôn là một cô gái đáng yêu.

Còn cần gì tỏ tình nữa?

Nếu anh biết tôi lừa anh về giới tính...

Chắc sẽ ch/ém tôi thành tám khúc mất.

Nghĩ đến đây.

Tôi run run nâng ly rư/ợu lên.

Định uống một ngụm lấy can đảm.

Ai ngờ Thương Ký Minh tiện tay tịch thu luôn cả cái ly.

"Mới từng này tuổi, uống rư/ợu làm gì?"

Tôi thành thật đáp.

"Em đủ hai mươi tuổi rồi."

Thương Ký Minh liếc tôi một cái.

Không nói gì.

Chỉ lặng lẽ đặt chiếc ly ra xa hơn.

Tôi:

"..."

Thương Mục thấy vậy thì không nhịn được mà càm ràm.

"Đúng là kiểu anh trai thất tình rồi chỉ biết quản em trai là vô vị nhất."

"Em thấy có đúng không, Tiểu Ngư?"

Tôi nghẹn họng.

Có ch*t cũng không dám tiếp lời.

Không phải anh em tôi không nghĩa khí.

Mà là...

Cái đầu của chính tôi lúc này cũng đang treo lơ lửng trên lưỡi d/ao rồi.

---

8

Thương Ký Minh chẳng buồn để ý đến Thương Mục.

Anh đặt cánh tay lên thành ghế sau lưng tôi.

Động tác ấy mang theo cảm giác chiếm hữu mạnh mẽ.

Tôi lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.

Nhưng thật ra...

Tiếng tim đ/ập đã vang đến mức gần như át hết mọi âm thanh khác.

Người tôi thầm yêu đang ở ngay bên cạnh.

Giọng nói trầm thấp dễ nghe như dòng suối mát.

Từng câu từng chữ chậm rãi chảy thẳng vào tận xươ/ng tủy tôi.

Tôi dường như đã mất quyền kiểm soát cơ thể.

Chỉ cần anh nói một câu.

Tim tôi lại lo/ạn nhịp thêm một lần.

"Sao mặt em đỏ thế?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
2 MẸ NẤM Chương 11
5 Ngôi sao may mắn Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
10 BỐI Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm

DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN

Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
Tác giả: La Tiểu Kỳ Editor: Ting Ting Tang Tang Trong làng chúng tôi có một tục lệ báo tang, gọi là “Hiếu tử dập đầu, quỳ lạy khắp phố”. Tục này quy định sau khi người già qua đời, con trai phải đến từng nhà trong làng dập đầu báo tang. Người bề trên sẽ đi phía sau gõ chiêng và hô lớn: “Hiếu tử dập đầu!”. Người ta nuôi con để lo lúc cuối đời, cũng chỉ mong đến ngày này được ra đi một cách vẻ vang, trang trọng nhất. Nếu nuôi con mà bất hiếu, không chịu dập đầu báo tang, thì người chết sẽ nhắm mắt không yên.
Linh Dị
232.69 K