“Thình thịch, thình thịch...”
Tiếng bước chân nặng nề ngày một gần, mùi hôi thối trong không khí càng nồng nặc, xen lẫn một mùi m/áu tanh khiến người ta buồn nôn.
Một bóng đen khổng lồ như ngọn núi nhỏ đang tiến lại gần.
Chính là con gấu m/ù đó.
Cạnh cửa lớn có một đống củi nhỏ, ta lăn người qua đó, nằm rạp phía sau đống củi.
“Be be be...” Tiếng cừu kêu ngày một lớn.
Tiếng “lộc cộc” của xe gỗ, xen lẫn tiếng bước chân, trong đêm tĩnh mịch lại vô cùng rõ rệt.
Ta không nhịn được mà ló đầu ra nhìn.
Chỉ một cái nhìn, cả người ta đã run bần bật, lông tơ dựng đứng.
Không, không phải xe lừa, là xe cừu.
Con gấu đó đứng thẳng như người, lùa một đàn cừu, phía trước đàn cừu là một chiếc xe được kéo bởi ba con cừu, trên xe chất đầy những thứ tròn vo, đen sì, chẳng biết là gì.
Dưới ánh trăng, cảnh tượng q/uỷ dị như một cơn á/c mộng.
Rất nhanh, gấu m/ù đã đến trước cửa lớn, bắt đầu gõ cửa.
“Thình thịch”, cánh cửa sắt lớn gần như bị đ/ập nát.
Gấu m/ù há miệng, phát ra âm thanh thô ráp và trầm đục.
“Gấu rước dâu, trăm lạng vàng, trăm lạng bạc, một đàn cừu b/éo, tặng thêm một xe dưa hấu lớn.”
Âm thanh này giống người mà cũng chẳng giống người, vô cùng kỳ quái.
Một lúc sau, giọng phụ thân ta r/un r/ẩy truyền ra: “Đặt, đặt ở cửa là được rồi. Vợ ngươi ta đã để ở bên ngoài, ngươi tự tìm đi.”
Gấu m/ù nhìn quanh, ngẩng đầu, vươn chiếc mũi dài hít hít trong không trung, rồi nhìn về phía đống củi nơi ta đang trốn.
Ta rụt đầu về, không dám thở mạnh.
Xung quanh yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc của gấu m/ù.
Qua đúng năm giây, gấu m/ù vừa hít hà vừa bước vài bước, dừng lại trước đống củi.
Ta bịt ch/ặt miệng mũi, tuyệt vọng nhắm mắt lại, nước mắt không kìm được trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống ngón tay.
Nào ngờ, lúc này lại vang lên giọng nói ồm ồm của gấu m/ù.
“Chuẩn bị của hồi môn, tối mai đến đón.”
Cho đến khi gấu m/ù rời đi, phụ thân và mẫu thân ta mở cửa ra đếm cừu, ta vẫn còn đờ đẫn sau đống củi, cả người lạnh ngắt, r/un r/ẩy không bước nổi.
“Đồ bất hiếu, vứt bỏ lão nương mà chạy một mình, lương tâm bị chó ăn rồi à!” Nội ta ngồi giữa đống vàng đống bạc, vừa m/ắng phụ thân vừa nhặt vàng bạc bỏ vào thúng.
Phụ thân vội qua đỡ nội ta dậy, cứng miệng nói:
“Nương, không phải là sợ nhà họ Tôn ta tuyệt hậu sao? Bây giờ nhà ta chỉ có mỗi Đại Bảo là con trai, quá mỏng manh. Nhà họ Tôn còn trông cậy vào con để nối dõi tông đường mà.”
Nội ta tức gi/ận chọc vào ông hai cái.
“Lần này thì tha cho, lần sau mà còn không màng đến lão nương mà chạy trốn, ta sẽ tìm Ngũ bà phân xử, cho mọi người biết ngươi Tôn Cường là kẻ bất hiếu.”
“Nương, đừng gi/ận nữa, con đảm bảo sẽ không có lần sau.”
Phụ thân cần mẫn nhặt nốt số vàng bạc còn lại bỏ vào thúng của nội, rồi chỉ vào đàn cừu b/éo trước cửa.
“Nương, con vừa đếm rồi, tất cả là mười tám con cừu b/éo, người xem, con số đẹp biết bao.”
Nội ta cười không khép được miệng.