Tôi sững sờ, gần như không thốt nên lời.

Tịch Bác không thèm liếc nhìn tôi thêm lần nào nữa. Anh ôm ch/ặt chăn đệm đứng dậy, dáng vẻ muốn đổi sang phòng khác ngủ.

"Tịch Bác!"

Tôi cắn môi, "Em có chuyện muốn nói với anh."

"Có lẽ anh sẽ thấy điều này rất vô lý..."

"Em là người từ 5 năm trước xuyên không tới. Đêm trước đó em còn ở phòng trọ với anh, đêm hôm ấy anh... rất tệ bạc, bắt em bảy lần."

"Tất nhiên đó không phải trọng điểm. Em tỉnh dậy thì đã ở 5 năm sau rồi."

Tôi li /ếm môi, dưới ánh mắt nhìn như nhìn kẻ ngốc của Tịch Bác, cắn răng nói nốt câu cuối:

"Người ngoại tình... là em của tương lai."

"Em hiện tại vẫn thích anh."

Bầu không khí ch*t lặng.

Tịch Bác im lặng đến mức hơi thở cũng đ/è nén không nổi ngọn lửa phẫn nộ.

"Ôn Lê."

"Dạ." Tôi vội đáp.

Khóe môi anh nhếch lên: "Vậy là người phản bội là cô Ôn Lê tương lai, không phải cô Ôn Lê trước mặt - kẻ vừa từ phòng trọ năm năm trước lăn ra ngủ với anh hả?"

Tôi gật đầu như bổ củi: "Đúng thế!"

Tôi thầm mừng nếu anh tin. Nhưng Tịch Bác bỗng bật cười.

Tiếng cười nhuốm đầy chua chát.

"Trông anh giống thằng đần không?"

Tịch Bác bẻ từng ngón tay tôi đang nắm ch/ặt vạt áo anh, ôm chăn bước đi: "Ngủ sớm đi."

Cánh cửa nhẹ nhàng khép lại.

Nhưng lại vang vọng như sấm rền.

Tôi thất thểu ngồi thừ trên giường gỗ, nghĩ lại cũng phải. Đổi vai mà xem, nếu Tịch Bác ngoại tình rồi bảo "người phản bội là phiên bản tương lai", lại còn dắt díu đám con riêng về bảo muốn chung sống với tôi...

Tôi cũng sẽ t/át cho anh ấy hai phát n/ổ đom đóm mắt.

Đùa tôi đấy à?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm