Từ Diệc Thần bước vào, anh nắm c.h.ặ.t lấy tay tôi, tay kia bật máy ghi âm.
“Đầu tôi mọc một khối u, nó khiến tôi cứ đến đêm là lại mất kiểm soát ham muốn chuyện đó.”
Lâm Lam Phong liếc nhìn Từ Diệc Thần, lại nhìn sang tôi, bắt đầu cất lời miêu tả.
“Hôm đó, tôi trùm kín mít cả người, đi bộ suốt 3 cây số đến một con hẻm hoang vắng, tình cờ bắt gặp một người đàn bà say khướt, thế là tôi cưỡ/ng b/ức cô ta. Trời ơi, cái khoái cảm đó...”
Lâm Lam Phong vừa kể, vừa thè lưỡi l.i.ế.m môi, dáng vẻ của hắn khiến tôi buồn nôn đến cực độ về mặt sinh lý.
“Nhưng sau khi xong việc, tôi lại thấy cô ta bẩn thỉu quá, cô ta dám vấy bẩn tôi, tôi h/ận cô ta c.h.ế.t đi được! Thế là tôi lấy d.a.o rạ/ch nát vùng kín và mặt cô ta, rạ/ch càng sâu, tôi càng mau ch.óng quên đi cái chuyện nhơ nhuốc này.
“Về sau, tôi lại đắc thủ thêm hai lần nữa, khoái cảm lần sau còn mãnh liệt hơn lần trước. Hai người có biết lúc nào tôi thấy sướng nhất không? Đó là lúc cầm d.a.o rạ/ch nát da thịt bọn họ, bọn họ quá dơ bẩn, sao có thể vấy bẩn một kẻ thuần khiết như tôi chứ? Hahahahaha... khụ khụ...”
Kể xong, Lâm Lam Phong bắt đầu cười man dại, cười đến mức sặc sụa ho khan, ho đến tứa cả nước mắt.
“Tại sao lại tha cho tôi?” Tôi ngắt ngang tiếng cười của hắn, hỏi ra điều vẫn luôn nung nấu trong lòng bấy lâu nay.
Đêm đó, tâm trạng tôi tồi tệ vô cùng, bởi lúc tôi và Từ Diệc Thần đang ân ái mặn nồng, anh lại gọi tên chị gái tôi.
Đã ba năm trôi qua, tôi cứ ngỡ mình đã chiếm trọn trái tim anh nhưng hóa ra vẫn là không thể.
Vì quá đ/au lòng, tôi mới một thân một mình chạy ra bờ sông hẻo lánh, âm thầm rơi lệ.
Rồi sau đó, tôi chạm mặt Lâm Lam Phong; rồi hắn thở hồng hộc ép tôi vào trong con hẻm hẹp.
Tiếng cười của Lâm Lam Phong im bặt, hắn lại dán mắt vào tôi, ánh mắt ánh lên những sắc thái vô cùng phức tạp.
“Có lẽ... là do lúc đó bệ/nh của tôi đột nhiên khỏi, hay cũng có thể... là do tôi đột nhiên lương tâm trỗi dậy đấy, hahaha!”
Hắn bỡn cợt nhìn tôi, thốt ra mấy lời mà e là đến chính hắn cũng chẳng tin nổi.
“Nhưng mà rồi sẽ có một ngày cô biết được sự thật thôi, có lẽ là đợi đến lúc tôi c.h.ế.t!”
Giọng Lâm Lam Phong bỗng chốc trở nên nghiêm nghị, tiếp đó, hắn quay đầu nhìn Từ Diệc Thần, dứt khoát buông lời:
“Hãy để tôi c.h.ế.t đi, không cần biện hộ cho tôi đâu.”