Thủ Hộ Alpha

Chương 3

29/08/2025 15:27

Fan đón ở sân bay quả thật rất đông, chúng tôi đi rất khó khăn, hầu như không tiến lên được.

Dù có cố gắng dọn chỗ cho Du Yến đi lại đến đâu, vẫn không tránh khỏi bị chen lấn, thậm chí còn chặn cả cửa thang máy không cho vào.

Nên tôi sinh ra chút bực bội, dùng sức đẩy người dạt ra, thẳng tay ôm eo Du Yến, dồn lực mạnh ôm hắn vào thang máy, quay lưng che chắn những cái kéo và máy ảnh từ fan bên ngoài.

Du Yến bị tôi dồn vào góc thang máy, hai tay đút túi, trên mặt thoáng ẩn nụ cười.

Khi cửa đóng lại, hắn cúi mắt, thổi nhẹ một hơi vào tóc trán tôi.

Tôi nhận ra hai chúng tôi đứng hơi sát, lập tức lùi lại một bước.

Du Yến là một Omega nhưng lại cao lêu nghêu khác thường, có lẽ do tôi nhiều năm tập luyện tiêu hao quá độ, chiều cao còn thấp hơn hắn nửa cái đầu.

Thang máy từ từ xuống, tôi lại nhớ đến hành động lúc nãy, hơi quá giới hạn, đang phân vân có nên xin lỗi không, thì giọng nói từ trên đầu vang lên.

"Lúc nãy hình như có cái gậy selfie đ/ập vào em, đ/au không?"

Lúc nào cũng trong trạng thái căng thẳng cao độ, hoàn toàn không để ý, nhưng khi hắn nói vậy, lưng tôi dường như thật sự có cảm giác đ/au âm ỉ.

"Không sao đâu."

"Lát nữa lên xe, cởi ra cho tôi xem một chút."

Mắt tôi trợn tròn, vội vàng từ chối, Du Yến mỉm cười khẽ mím môi, cũng không cố nài nỉ.

Xuống đến tầng hầm để xe, đưa Du Yến lên xe thì công việc hôm nay coi như kết thúc.

Thời gian sau đó là thời gian riêng tư của Du Yến, lĩnh vực mà tôi không thể đặt chân vào.

Xe n/ổ máy mãi mà chưa chịu chạy, cửa kính bỗng hạ xuống, Du Yến chống khuỷu tay lên cửa xe, nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh thứ ánh sáng mà tôi không thể giải mã.

"À, fan của tôi trí tưởng tượng rất phong phú lại thích "ship CP", hy vọng em đừng bị hù."

Nói xong, hắn ngồi thẳng người, đạp ga một cái rồi phóng đi, để lại mình tôi ngơ ngác.

Cái gì thế? Tại sao tôi lại bị hù?

Về nhà tắm rửa xong, trong lòng vẫn còn bận tâm, liền tải app Đại Nhãn (Weibo), đăng ký tài khoản, rồi gõ "Du Yến" vào ô tìm ki/ếm.

Nhìn có vẻ không có gì đặc biệt, toàn là lời khen ngợi hết mực từ fan của hắn, tràn ngập màn hình, hoàn toàn không có thông tin hữu ích gì. Suy nghĩ một lát, có lẽ ý Du Yến là liên quan đến tôi, tôi lại thêm chữ "vệ sĩ" sau tên hắn.

Kết quả tìm ki/ếm lập tức trở thành một thứ tôi hoàn toàn không hiểu nổi.

[Công đẹp trai với thụ trung thành, trời ơi đây là cặp đôi mình được phép "ăn" sao?]

[Bạn trên kia, người dũng cảm đã "ăn" thả ga rồi.]

[Khóc... Liệu bé Yến nhà ta đã "xơi tái" người ta chưa, sao tiếp xúc cơ thể lại tự nhiên thế!]

[Không "làm" ba ngày ba đêm thì không có phản ứng tự nhiên thế này đâu, hẹ hẹ...]

[Có ai nấu "cơm" không! Không có thì tôi đành tự lên thớt vậy, khóc... Xem trang cá nhân nhé.]

Tôi gơ ngác, bấm vào trang cá nhân của fan đó, cô ấy đã ghim một bức ảnh lên đầu, phóng to lên mới phát hiện nó bị lộn ngược, tôi xoay ngược điện thoại lại, hóa ra cô ấy còn lật gương nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15