Thiên Ý Vô Thường

Chương 6

28/06/2024 18:14

06

Khi Chu Cẩn Dật xuống, tôi với con riêng của bố tôi Tô Triệt đang đ/á/nh nhau.

Ông ngoại bà ngoại chỉ có một người con là mẹ tôi, bà ấy chẳng chịu làm một cô nàng xinh đẹp giàu có, cứ muốn gả cho một kẻ nghèo, rồi tìm được một kẻ bám váy phụ nữ trèo cao là bố tôi.

Bà ấy vì bố tôi mà đòi sống đòi ch*t, khiến bà ngoại rất tức gi/ận.

Bà ấy chẳng quan tâm đến chuyện công ty, n/ão cứ như bị chó ăn mất rồi vậy, sống chỉ để c/ầu x/in yêu bà ấy.

Sản nghiệp gia tộc giàu có cứ thế bị bà ấy h/ủy ho/ại.

Nếu không phải mẹ Chu Cẩn Dịch và bà ấy là bạn tốt nhiều năm, đã giúp đỡ nhà tôi khi ng/uồn vốn cạn kiệt thì nhà tôi đã phá sản từ lâu rồi.

Năm tôi vào cấp ba, trong nhà lại hỗn lo/ạn.

Ông bà ngoại lần lượt qu/a đ/ời, bố tôi nắm quyền điều hành công ty, tước đi phần lớn quyền lực của mẹ.

Ông ta mang người phụ nữ nuôi bên ngoài về còn dẫn theo đứa con trai bằng tuổi tôi, họ muốn nhân thế vào nhà tôi.

Ngày nào mẹ tôi cũng ôm lấy tôi khóc lóc, nói nếu tôi là con trai thì tốt rồi.

Tôi phiền đến mức muốn phát đi/ên.

Tôi trèo tường sang đ/á/nh kẻ thứ ba, lấy d/ao đ/âm vào chỗ hiểm của bố, m/ắng mẹ mình là kẻ nhu nhược.

“Mẹ không sinh được con trai cho ông ta thì không biết sinh cho người khác à! Một lũ th/ần ki/nh!”

Sau đó mẹ tôi không những không đứng về phía tôi mà còn t/át tôi hai cái, bắt tôi đến bệ/nh viện xin lỗi bố.

“Dù ông ấy lỗi lầm với mẹ thế nào cũng là bố con! Sao con dám dùng d/ao đ/âm ông ấy!”

Nhưng tôi lại càng đi/ên hơn, bị mẹ t/át rồi nhưng có ch*t cũng không xin lỗi.

Tôi chán gh/ét hỏi bà ấy: “Vậy sao mẹ cứ oán trách ông ta với con, ông ta là bố con, chuyện của các người là chuyện người lớn, sao cứ phải đến oán than với con, mẹ tự làm tự chịu, mẹ đáng đời!”

Hôm đó, suýt chút nữa tôi bị mẹ đ/á/nh ch*t.

Tô Triệt hết lần này đến lần khác đứng trước cổng trường khiêu khích, s/ỉ nh/ục tôi.

“Đây là quần áo mới bố m/ua cho tao, mày có không?”

“Đây là quà sinh nhật bố tặng tao, mang từ nước ngoài về đấy.”

“Mày có biết vì sao bố không về nhà đón sinh nhật với mày không? Vì bố đang ở với tao.”

“Tô Na, bố rất gh/ét mày, bố nói rồi, tất cả mọi thứ ở nhà họ Tô đều là của tao, mày không nhận được cái gì đâu.”

“Sớm muộn gì tao cũng đuổi mày ra khỏi nhà họ Tô.”

“.........”

Cậu ta mỉm cười đắc thắng, tôi phẫn nộ t/át vào mặt cậu ta.

Cậu ta cao hơn tôi một cái đầu, mỗi lần đ/á/nh nhau tôi toàn bị áp chế, bị đ/á/nh.

Mẹ tôi chưa bao giờ quan tâm đến vết thương của tôi.

Bà ấy chỉ biết suốt ngày hối h/ận, khóc lóc đòi người ta trả chồng cho mình.

Tôi m/ắng bà ấy là kẻ nhu nhược chẳng sai chút nào.

Sau này, Tô Triệt tự làm đầu mình chảy m/áu rồi đổ tội cho tôi.

Mẹ tôi không tin tôi, khóc lóc với bố rồi làm thủ tục đẩy tôi vào bệ/nh viện t/âm th/ần.

Có lúc tôi cảm thấy mình không sống nổi nữa, tôi nghĩ bọn họ đều đang sống tốt cả, dựa vào cái gì mà tôi phải ch*t.

Tôi muốn mình sống thật tốt, dù có phải tạm bợ qua ngày tôi cũng phải sống đến trăm tuổi.

Dù có ch*t tôi cũng không để bọn họ tiễn đưa mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm