Năm thứ năm kết hôn.
Cuối cùng vợ cũng chịu hỏi tôi.
Về ký ức của tôi với cậu ấy.
Tôi giả vờ suy nghĩ.
Thực ra những hồi ức ấy đã thành vết s/ẹo khắc sâu vào tim.
Chắc vợ đã quên từ lâu rồi.
Tôi nhìn cậu ấy vừa hút trà sữa vừa đung đưa đôi chân.
Đưa tay xỏ tất cho cậu ấy, kẻo lạnh.
Vợ trợn mắt thúc giục.
"Nói đi."
Tôi thong thả xỏ tất xong, ôm người ấy lên đùi mình.
Rồi mới bắt đầu kể chậm rãi.
Vợ từng đến căn nhà im lìm như ao tù của tôi.
Cậu ấy sống ngay bên cạnh.
Dù sau này đã chuyển nhà.
Giữa chúng tôi là hai khu vườn cách biệt và hàng rào sắt cao ngất.
Trong nhà lúc nào cũng vắng tanh, chỉ có quản gia và người giúp việc.
Như thường lệ, tôi ngồi trong vườn đếm kiến trên bãi cỏ.
Ngay lúc ấy.
Một con bướm vượt qua hàng rào sắt cao chót vót bay đến trước mặt.
Tôi ngẩng lên, thấy người vợ bé nhỏ của mình.
Đôi tay nhỏ xíu nắm ch/ặt thanh sắt.
Đôi mắt to chiếm gần hết khuôn mặt nhỏ.
Ánh mắt cậu ấy rực sáng nhìn tôi.
Như sắc màu duy nhất trong thế giới đen trắng.
Cậu ấy không để ý tôi.
Chỉ dán mắt vào con bướm sặc sỡ kia.
Tôi với tay bắt lấy, giữ ch/ặt đôi cánh.
Đưa đến trước mặt vợ.
Cậu ấy thảng thốt kêu lên, cuối cùng cũng nhìn tôi.
Đưa tay đón lấy con bướm.
Không biết cậu ấy đang nhìn tôi hay con bướm, chỉ thốt lên:
"Đẹp quá."
Tôi nghĩ chắc là tôi rồi.
Bởi ngày đầu nhập học đại học, tôi đã nhờ gương mặt này lọt vào mắt xanh của vợ.
Tất nhiên, tôi đã âm thầm theo dõi cậu ấy.
Hiểu rõ gia đình, bạn bè cậu ấy.
Sưu tập những món đồ cậu ấy thích.
Ăn ở những quán cậu ấy từng ăn.
Khi biết cậu ấy định thực hiện cái gọi là kế hoạch giam cầm tôi.
Tôi đã vô cùng phấn khích.
Tôi chủ động bước vào cái bẫy của cậu ấy từng bước một.
Ngày thứ năm, tôi phát hiện một sơ hở trong kế hoạch.
Địa chỉ nhà cậu ấy mà lẽ ra tôi không nên biết.
Thế là ngày thứ sáu.
Tôi lại cho vợ cơ hội sửa sai.
Vợ yêu à, anh nghĩ em sẽ yêu người lương thiện hơn chút thôi.
Nhưng không ngờ.
Cuối cùng vợ lại mềm lòng.
Khoảnh khắc cậu ấy không bước tới nói địa chỉ cho tôi, tôi biết đã hỏng bét.
Tôi nhặt lọ th/uốc mê vợ đ/á/nh rơi.
Vậy thì để tôi hành động vậy.
Bởi hôm đó cậu ấy đã nói với tôi mà.
"Chuyện tình cảm vốn dĩ không thể kiểm soát được, đương nhiên em hiểu chứ!"
"Hơn nữa anh đẹp trai như vậy, sao có thể hoàn toàn trách người khác được đúng không hahaha."
Đúng không?
Tôi đương nhiên không phủ nhận.
Tôi biết không thể nh/ốt em cả đời.
Tôi phải biến tình cảm của vợ thành thứ tình yêu không thể buông bỏ.
Nên tôi thả cậu ấy đi.
Cho vợ tự do, rồi ngắm vợ quay về.
Tự tay đeo lên xiềng xích trói buộc.
Kết quả thật tốt, không đổ m/áu, không đi/ên lo/ạn.
Chỉ để lại trên mắt cá chân vợ dãy tên tôi.
Ít nhất cả đời này không thể phai mờ.
“Người vợ yêu dấu nhất của anh, anh sẽ yêu em mãi mãi.”
Nhưng đôi lúc tôi cũng nghĩ.
Có lẽ sau khi ch*t, dưới địa ngục, tôi nên khắc lên linh h/ồn cậu ấy dấu ấn thuộc về tôi, để nó đi theo cậu ấy từ kiếp này sang kiếp khác.
Như thế mới gọi là vĩnh viễn.
(Hết)