Tôi vẫy tay với con q/uỷ nhỏ bám trên người hắn, nở nụ cười không mấy thân thiện: "Tạm biệt nhóc con nhé." Rồi cùng Triệu Khiêm rời khỏi phòng riêng.

Tôi bình luận: "Thấy rồi, một con q/uỷ nhỏ ba tuổi, là con trai, đen thui chẳng dễ thương chút nào."

Đi dạo quanh đại học B, tôi liền phát hiện bố cục kiến trúc trong trường rất kỳ lạ, đặc biệt là mấy tòa nhà thí nghiệm mới xây. Nhà thí nghiệm thiết kế hình dáng như ngôi m/ộ, bên cạnh lại xây nhiều núi giả đ/á hoa cương, phạm phải sát m/ộ phần và sát đ/á trọc.

Những thứ này không quá nghiêm trọng, đáng ngại hơn là tòa giảng đường số 1 nguyên bản đã bị dời sang phía đông nam. Xét về phương vị bát quái, vị trí cũ của giảng đường số 1 là dưới Tốn trên Khôn - Khôn tượng trưng đất, Tốn tượng trưng gỗ, hàm ý tài lộc.

Phong thủy hiện tại hỗn lo/ạn hết chỗ nói, cộng thêm tòa thư viện rất lạc lõng ở một bên sân vận động, tạo thành thế trấn Ngũ hành tụ sát. So ra, cứ đến đêm, đại học B sẽ có rất nhiều oan h/ồn linh thể tụ tập nơi đây.

Tôi hỏi: "Tin đồn m/a ám trong trường có nhiều không?"

Triệu Khiêm gật đầu: "Trên diễn đàn trường còn rất nhiều bài viết kể về việc thấy m/a ở sân vận động."

"Tìm xem thử."

Triệu Khiêm thật sự tìm ra mấy bài viết về chuyện gặp m/a.

Tôi lướt qua, trong lòng khẳng định suy đoán của mình. Giữa thư viện và sân vận động có thứ gì đó tập hợp oan h/ồn, sau đó hút lấy phách h/ồn để tăng pháp lực, trấn áp thứ vốn tồn tại ở đây. Rất có thể Triệu Lan đang ở trong trường.

Đêm đó tôi và Triệu Khiêm trèo tường vào trường.

Tôi ngồi xổm dưới chân tường, bảo cô ấy đạp lên vai tôi mà trèo lên. Đợi người lên tường xong, tôi lùi vài bước, chạy lấy đà rồi một tay bám mép tường, chân đạp vào vách, thoăn thoắt lật qua tường đáp đất vững vàng.

Khuôn viên trường đêm tối lờ mờ dưới ánh đèn đường, tiếng mèo hoang trong bụi cỏ vẳng lên từng hồi, cảm giác như trong phim kinh dị. Triệu Khiêm hơi sợ, ôm ch/ặt cánh tay tôi.

Chúng tôi tránh camera giám sát tiến về sân vận động.

Tôi chọn bãi đất trống, lấy la bàn và sợi dây đỏ treo bên hông Sư tổ ra.

Triệu Khiêm tò mò nhìn những thứ này: "Đại sư đang làm gì vậy?"

Tôi không trả lời, móc ra một tờ phù và một chuỗi lục lạc đưa cô ấy: "Đợi ở ngã tư phía đông, nếu lục lạc kêu thì niệm 'Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành'."

"Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành!"

"Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành!"

"Lâm binh đấu giả giai trận liệt tiền hành!"

Triệu Khiêm thầm niệm mấy lần, rồi mới lấy hết can đảm bật đèn pin điện thoại tiến về ngã tư phía đông.

Tôi xếp sợi dây đỏ dưới đất thành hình phù lục, sau đó cầm la bàn tìm vị trí trấn nhãn. Kim trong la bàn quay lo/ạn xạ, rõ ràng bị nhiễu bởi từ trường nơi đây.

Tay phải tôi vẽ hình chữ thập trên la bàn, miệng lẩm nhẩm khẩu quyết: "Thiên linh địa linh, lục giáp lục đinh, thính ngô hiệu lệnh, hà thần bất phục, hà q/uỷ bất kinh, yêu m/a vật đương cách sát vô luận, hiện."

Lúc này kim la bàn dừng lại, chỉ hướng Dậu Ly, cung huyệt Giáp Tý, bốn chữ: Hung.

Nhìn theo hướng kim chỉ, ngoài sân vận động có một cây bạch quả, dưới gốc là băng ghế đ/á. Bạch quả nở hoa ban đêm, người đời không thấy được, ẩn chứa huyền bí, vừa có thể trừ tà cũng vừa có thể chiêu tà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm