NHA HOÀN NHÓM LỬA CỦA GIAN THẦN

Chương 10

14/04/2026 15:10

"Lúc đó nếu nói cho muội, muội có tin không? Chúng ta không phải thân thích, còn và hắn lại gắn bó với nhau nhiều năm. Ta nói rồi muội cũng sẽ không tin, ngược lại còn sinh lòng nghi kỵ với người trong phủ, cho rằng chúng ta không mong điều tốt cho muội. Đại nhân nói đúng. Mỗi người trưởng thành đều phải trải qua gian nan. Muội chỉ khi tự mình trải qua, mới biết con đường sau này, phải yêu bản thân nhiều hơn, đừng dễ dàng tin người khác."

20.

Ta ở trong phòng một mình hai ngày, Hà Húc cũng không gọi ta hầu hạ.

Tối ngày thứ ba, ta tự mình sửa soạn, đi hầu hạ Đại nhân dùng bữa.

Hà Húc vốn đang huấn luyện chim ưng, thấy ta thì để con chim ưng tự đi chơi.

"Nhanh như vậy đã nghĩ thông rồi?"

Ta ngại ngùng gật đầu, chỉ cảm thấy mình như một kẻ ngốc, để Ngài ấy nhìn trò cười suốt hai năm.

"Đại nhân, ta đã nghĩ kỹ rồi. Khi nào ta trả hết tiền công của Ngài, ta sẽ về thôn."

Sắc mặt Hà Húc thay đổi. hắn nhíu mày quay đầu nhìn ta: "Vì sao? Không lấy vị hôn phu kia nữa, về đó làm gì?"

"Đại nhân, thực ra ta không muốn đến Kinh thành. Người thân của ta đều ở trên núi trong thôn. Nếu không phải vì ki/ếm ngân lượng cho Thôi Xán ăn học, ta sẽ không đến Kinh thành. Ngài và mọi người trong phủ đối xử với ta rất tốt, nhưng ta chỉ là một nữ nhân ở một thôn làng nhỏ bé, ngoài trồng trọt làm lụng ra thì không biết gì. Ta không nuôi Thôi Xán nữa, ở lại Kinh thành cũng chẳng có ý nghĩa gì. Hạn hán trong thôn cũng dần tốt lên. Ta không kén chọn ăn uống, ta vẫn tính quay về trồng trọt."

Hà Húc nhìn ta không nói gì. Một lúc sau, Ngài ấy nở một nụ cười chế giễu.

"Trong mắt ngươi chỉ có hắn thôi sao? Ngươi ở trong phủ hai năm, nói đi là đi, sao không có chút quyến luyến nào với người trong phủ?"

Ta thấy Hà đại nhân có vẻ tức gi/ận, vội vàng xua tay: "Không phải. Ta không đi ngay bây giờ. Ta vẫn chưa trả hết tiền của Ngài. Ta sẽ làm việc đủ ngày rồi mới đi."

Hà Húc hừ lạnh một tiếng, vung tay áo, không vui vẻ bỏ đi.

21.

Mấy ngày sau đó, Hà Húc liên tục cau có với ta. Khi dùng bữa thì kén cá chọn canh.

"Th!t b/éo quá."

"Canh lạt thế này, qua loa với ai đó?"

"Hừ, giờ không ki/ếm tiền cho nam nhân nữa, ngay cả nấu cơm cho chim Hải Đông Thanh cũng không có tâm rồi."

"Nhìn bát canh này xem, sao ngươi không làm cho bổn quan mặn đến c.h.ế.t luôn đi?"

"Muốn đi thì nói thẳng. Ngươi làm cái trò này làm gì?"

"Ôi chao, không nói được à. Trước đây vừa nói là cười ngây ngô, giờ nói là mắt đỏ hoe. Hợp lý rồi, là do ta b/ắt n/ạt ngươi à?"

...

Hà Húc không chỉ thấy ta chướng mắt, mà Ngài ấy cũng thấy người khác chướng mắt.

Qua ba, năm ngày, Ám vệ đại ca liền mò đến phòng ta trong đêm.

"Hắc Tử."

Ta đang ngủ say, gi/ật mình vùng dậy, nếu không nhờ Ám vệ đại ca nhanh tay, ta đã t/át huynh ấy dính vào tường rồi.

"Sao thế? Nửa đêm nửa hôm, có chuyện gì sao?"

Ám vệ đại ca mặc y phục đen, quen đứng trong bóng tối. Nửa đêm trông thế này, quả là đ/áng s/ợ.

"Hắc Tử, cần bao nhiêu để muội ở lại, cứ ra giá đi."

“Ta…”

"Có chuyện gì xảy ra sao?"

Ám vệ đại ca ngồi phịch xuống, uống một bình trà lạnh.

"Trước đây Đại nhân thích hát, hát vài ba câu rồi dừng. Mấy ngày nay thì hay rồi, đêm cũng không ngủ, cứ thế mà gào. Những lời ca d/âm ô kia, người đứng đắn nào chịu nổi?"

Ta gãi đầu: "Không phải rất hay sao?"

Ám vệ đại ca trợn trắng mắt: "Đó là vì muội không hiểu! Hắc Tử này, ta xin muội đấy, muội đồng ý với ta, ở lại đi. Đại ca sẽ chia cho muội một nửa gia tài bao năm nay tích góp, được không?"

Ta c.ắ.n môi: "Nhưng… ta vẫn muốn về thôn…"

Ám vệ đại ca hít một hơi thật sâu, đột nhiên đứng dậy: "Thôi được rồi. Cứ coi như ta chưa từng đến. Nếu ta có n/ổ tung mà ch*t, số bạc của ta giấu dưới gốc cây thứ ba mươi tám trong phủ, sâu hai thước, muội hãy đào lên mà làm của hồi môn!"

Nói xong, Ám vệ đại ca quay đầu bỏ đi.

Lại hai ngày nữa trôi qua, Tôn thị vệ cũng đến.

Huynh ấy cẩn thận đẩy cho ta một hộp điểm tâm, lời nói vô cùng thận trọng.

"Hắc Tử, năm đó không phải đại ca không nói cho muội, thật sự là lúc đó muội còn nhỏ, đại ca sợ làm tổn thương trái tim non nớt của muội. Bây giờ đại ca cũng không nói cho muội, đó là do muội tự mình nhìn thấy đúng không? Hơn nữa, phát hiện sớm cũng là một chuyện tốt. Trong Thành này nam nhân tốt rất nhiều. Muội hà tất phải vì một tên cặn bã mà m/ù quá/ng từ bỏ cuộc sống ấm êm này chứ? Không đáng. Nghe lời đại ca, thật sự không đáng!"

Ta đẩy hộp điểm tâm về: "Tôn đại ca, ý tốt của huynh ta xin nhận, nhưng lòng ta đã quyết. Ta nhất định phải đi."

Tôn thị vệ gật đầu: "Được. Nếu muội đã nói như vậy, đại ca phải nói rõ cho muội. Còn nhớ th!t bò khô muội cho đại ca không?"

Ta gật đầu, không hiểu vì sao hắn lại nhắc đến chuyện này.

"Th!t bò đó ít nhất cũng phải cho nửa cân t.h.u.ố.c xổ đúng không? Muội nói cho đại ca, nói liền cho đại ca. Đại ca có từ chối muội không?"

Ta lắc đầu.

"Thấy sự khác biệt chưa. Đây chính là sự khác biệt. Đại ca biết rõ ăn vào sẽ bị tiết tả, nhưng vì thương muội còn non dại, đại ca đã dũng cảm ăn hết. Đại ca không chỉ ăn một mình, đại ca còn kéo Tiểu Tam cùng ăn. Hai người chúng ta đã bị tiết tả ròng rã năm ngày đấy. Dù vậy, chúng ta cũng không từ chối muội. Muội tự ngẫm lại xem, tại sao bây giờ muội lại nhẫn tâm từ chối đại ca?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đừng Diễn Nữa, Chúng Ta Thích Thầm Nhau Mà

Chương 10
Năm thứ 3 tôi thích Lâm Uyên, vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và anh trai tôi. "Em cậu cũng 22 tuổi rồi nhỉ? Sao chưa từng thấy em ấy yêu ai vậy?" Anh tôi đáp: "Hình như đúng thật. Chưa bao giờ thấy nó thân thiết với cô gái nào cả." Lâm Uyên thở dài: "Cậu đúng là chẳng quan tâm em mình gì hết. Để hôm nào tôi giới thiệu cho em ấy một đối tượng xem mắt. Em ấy cứ như trẻ con vậy, phải tìm người trưởng thành một chút mới được." Tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực. Chắc chắn anh đã biết tôi thích anh rồi, nhưng tôi cũng có lòng tự trọng. Người ta đã nói đến mức này rồi, chẳng phải có nghĩa là không thích tôi sao? Thế là tôi lập tức lấy điện thoại gọi cứu viện. Tôi gọi một đàn em khóa dưới đến, nhờ em ấy giả làm bạn gái mình. Tôi cứ tưởng lần này mọi chuyện sẽ trót lọt. Ai ngờ em ấy vừa xuất hiện, sắc mặt của cả Lâm Uyên lẫn anh trai tôi đều tái mét.
453
3 Người giúp việc Chương 10
4 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
6 MẸ NẤM Chương 11
9 BỐI Chương 9
10 Ngôi sao may mắn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi Bán Ảnh Cho Kim Chủ Suốt Hai Năm, Đến Khi Về Hào Môn Mới Biết Là Anh Hai

Chương 10
Sau khi được đón về làm thiếu gia thật của nhà họ Thương. Tôi không còn mặc những bộ quần áo mát mẻ mà kim chủ gửi đến để chụp ảnh nữa. Để cảm ơn anh đã âm thầm ủng hộ tôi suốt hai năm qua. Tôi đích thân đến chùa cầu một chuỗi hạt vòng bình an rồi gửi cho anh. Kèm theo đó chỉ vỏn vẹn ba chữ: "Tôi lên bờ rồi." Sau đó, tôi xóa sạch mọi phương thức liên lạc với anh. Tôi vốn tưởng từ nay nước sông không phạm nước giếng, cả đời này sẽ không còn bất cứ giao điểm nào nữa. Nào ngờ trong buổi tụ họp gia tộc. Tôi lại nhìn thấy trên cổ tay người anh hai trông nho nhã nhưng toát lên vẻ bại hoại ấy... Đeo một chuỗi vòng tay giống hệt.
42