Tôi đến bệ/nh viện kiểm tra, tài xế đưa đi.
Từ khi xuất hiện những dòng bình luận kia, tinh thần tôi gần như suy sụp.
Mỗi lần mở mắt ra là thấy:
[Công chính lại gặp thụ chính rồi, hôm nay còn hẹn hò ở quán cà phê, nắm tay luôn, ngọt quá!]
[Đúng là trời sinh một đôi, từ thân phận đến ngoại hình đều xứng đáng, fan cp đúng là có phúc! Thụ chính mới là chân mệnh, hơn cái kẻ đoản mệnh kia cả trăm lần!]
[Hôm nay phế vật lại phát bệ/nh tim, vào viện khám. Hắn đâu biết công chính đang cùng thụ chính khám chân ngay trong bệ/nh viện này... ai quan trọng hơn, quá rõ rồi!]
Những dòng chữ dày đặc khiến đầu óc tôi choáng váng.
Ng/ực đột nhiên đ/au nhói.
Tôi ôm tim, vội vàng bước ra ngoài.
Cúi đầu đi nhanh, không ngờ lại va phải người khác.
Là Lâu Phóng.
Tôi còn chưa đứng vững đã vội tránh ra.
Tôi không muốn để “người kia” hiểu lầm.
Càng không muốn kết cục của mình thêm phần thảm hại.
Nhưng xung quanh hắn không có ai.
Lâu Phóng thoáng sững lại, rồi vội vàng giải thích:
“Giang Trì, sao em lại ở đây? Tôi đến là để…”
[Phiền thật, cái gì cũng phải giải thích với hắn sao?]
[Nhìn cái bộ dạng kia đi, nếu biết công chính đang ở cùng thụ chính, còn không làm lo/ạn lên à?]
Những lời chỉ trích chồng chất trước mắt.
Chỉ vì tôi là “pháo hôi”, họ có thể tùy ý gán cho tôi bất cứ điều gì.
Thậm chí mặc định tôi sẽ hại người xa lạ chưa từng quen biết kia.
Tôi không chịu nổi nữa.
Không chịu nổi việc bị giám sát, bị phán xét từng giây từng phút như vậy.
Tôi giơ tay ngắt lời hắn, giọng lạnh nhạt:
“Tôi không quản anh.”
“Anh cũng không cần giải thích với tôi.”
Nói xong, tôi quay người rời đi... không ngoảnh lại.
Cũng không nhìn thêm những dòng chữ kia nữa.