Mỹ Nhân Kiếp

Chương 18.

20/02/2026 11:53

Thế là vị tỷ tỷ ruột th!t Chân Ngọc Đình của ta bèn mạn phép hẹn Thái tử ra ngâm thơ làm đối, rồi đem toàn bộ nỗi khó xử cùng sự uấtức của ta kể sạch sành sanh cho Thái tử nghe.

Thực ra nàng ta có bẩm báo với Thái tử như thế nào cũng chẳng hề quan trọng, thậm chí ta còn mong muốn nàng ta cứ việc thêu dệt, nói càng thái quá càng tốt.

Ta lệnh cho hạ nhân đóng gói cẩn thận chiếc vòng tay ngọc dương chi kia mang trả về Thái tử phủ, nhưng lại giữ lại đôi khuyên tai hoa ngọc lan.

Lại nhân lúc Định Quốc Hầu đang bận nghị sự cùng Thái tử, sai người đến thỉnh ngài ấy hồi phủ: "Hầu gia, cô nương khóc đến mức ngất xỉu rồi."

Khi Thái tử bám gót Định Quốc Hầu bước chân vào Hầu phủ, ta vừa vặn mới tỉnh lại. Dáng vẻ suy nhược mà quỳ mọp dưới đất hành lễ với Thái tử.

"Hàn Ngọc chẳng dám mong, vẫn còn cơ hội được bái kiến Thái tử thêm lần nữa." Lệ dâng quanh khóe mắt nhưng miệng ta lại khẽ mỉm cười.

"Nàng, chắc hẳn từ lâu đã chẳng còn thiết tha gặp mặt ta nữa rồi, là ta quá đường đột." Thái tử có lẽ đã nhớ lại những lời đ/âm chọc của Chân Ngọc Đình.

Ta cố gắng kìm nén những giọt nước mắt: "Chỉ cần Thái tử cùng tỷ tỷ yêu thương nhau như thủa ban đầu, dẫu có là chiếc vòng tay đ/ộc nhất vô nhị trên cõi đời này, hay là vị Thái tử có một không hai trong thiên hạ, Hàn Ngọc cũng cam tâm tình nguyện nghe theo lời tỷ tỷ, đem tất thảy hoàn trả lại cho tỷ ấy."

Bóng lưng Thái tử định quay người rời đi bỗng chốc cứng đờ lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người giúp việc

Chương 10
Bạn trai đăng bài trên vòng bạn bè mà quên chặn tôi. Anh ta đăng bức ảnh tôi đầu bù tóc rối đang dọn dẹp nhà cửa. Kèm dòng trạng thái: "Nhìn giúp việc miễn phí nhà tôi này. Ai cần dọn nhà thì 50 tệ một buổi." Bạn anh ta bình luận: "100 tệ, bảo cô ấy đến dọn cho tôi." Thế là thứ Hai, anh ta dẫn tôi đến nhà bạn tụ tập. Bọn họ uống rượu, hát hò. Còn tôi quỳ trên sàn, lau những bã cau mà họ nhổ ra. Anh ta không biết... Tôi là cô gái ốc đồng chuyển kiếp. Chỉ ở những nơi bẩn thỉu, nhếch nhác và hỗn độn, tôi mới có thể sống được. Nhưng bây giờ... Nhà anh ta không còn đủ "tiêu chuẩn" nữa. Tôi phải đổi bạn trai thôi. Tôi nhìn về phía người đàn ông đứng ở góc phòng. Lúc nãy anh ấy vừa nói mình có một căn nhà cổ... Đã ba mươi năm chưa từng được dọn dẹp. Tôi mỉm cười hỏi: "Anh có thể đưa em về nhà anh được không?"
74
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 360: Trong lòng thấp thỏm
8 BỐI Chương 9
10 MẸ NẤM Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm